ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thần Khúc

Chương 185. C187: Chương 187

Chương 187: C187: Chương 187

Bên trong diễn võ trường, khán đài ồn ào náo nhiệt, mọi người đều ngóng chờ vị huấn luyện sư trẻ tuổi nhất trong lịch sử từng khoác loác sẽ giúp Phúc Sương đứng trong ba thứ hạng đầu xuất hiện. Các cuộc thi đấu cá nhân của Thí Luyện Cửu Quốc đã kết thúc từ lâu, chỉ còn hạng mục đồng đội vẫn luôn trì hoãn đến nay. Lúc trước Thiên Phong xảy ra nhiễu loạn, học viện các nước đều tỏ vẻ thông cảm, an phận trụ lại trong biệt viện – chủ yếu vì Nguyên Hóa Nhất quốc sư đại nhân chu cấp toàn bộ điều kiện ăn ở thoải mái.

"Tốn kém nhiều lắm ạ, tài sản của con gần như bị vét sạch. Nhưng Tiểu Muội ra ngoài phá án gặp rắc rối không thể quay về kịp, con đương nhiên phải giúp Tiểu Muội lo liệu. Đây đều là chuyện con nên làm."

Nguyên Hóa Nhất ăn mặc đơn giản ngồi trên một chiếc thuyền bay hình trăng lưỡi liềm. Chiếc thuyền trăng lơ lửng trong không trung cách trăm trượng bên trên diễn võ trường, sát bên đậu một chiếc thuyền hình mặt trời, chính là thuyền dành cho ba vị thiên nhân Tông Quyền. Ngoài ra còn có hàng trăm thuyền bay với đủ hình dạng khác nhau nằm rải rác quanh đây. Người có thể lên thuyền đều là đại lão có uy tín danh dự của chín nước. Khúc Xuân Thu cười:

"A Nguyên, xem ra kiếm tâm của con sắp thành rồi, sẽ khôi phục trí nhớ nhanh thôi."

Quân Chấp ngồi bên cạnh Khúc Xuân Thu nghe ra ý tứ cũng cười. Nghe thấy Quân Chấp cười, Khúc Xuân Thu xoay qua, hai người nhìn nhau lại mỉm cười. Cười cái rắm! Nguyên Hóa Nhất ngồi phía sau Khúc Xuân Thu rủa thầm Quân Chấp. Hắn trước nay luôn sánh vai ngang hàng với Quân Chấp nhưng vì bây giờ Khúc Xuân Thu gọi Quân Chấp một tiếng "tiền bối", hắn chẳng những phải ngồi sau, nói chuyện còn phải dùng kính ngữ! "Cha!" Khúc Duyệt khoác một tấm áo choàng đen che kín thân người, dẫn Trục Đông Lưu đi tới. Khúc Xuân Thu thấy vẻ mặt nàng rầu rĩ, liếc mắt quan sát thần sắc hoảng sợ của Trục Đông Lưu, hỏi:

"Làm sao vậy?"

"Hình như Đông Lưu đã chạm đến ngưỡng của tầng thứ hai rồi ạ. Bây giờ ngoài thiếu một con mắt, còn không có khái niệm về thời gian..."

Khúc Duyệt thật sự không còn cách nào, trước khi thi đấu đưa Trục Đông Lưu đến đây,

"Con không hiểu ra sao cả, thời gian chỉ là một loại khái niệm trừu tượng mà thôi..."

Khúc Xuân Thu đang định nói, Nguyên Hóa Nhất ngăn cản:

"Phụ thân, việc này không nên, người đã nói sẽ không nhúng tay, để con và Tiểu Muội tỷ thí công bằng."

Khúc Xuân Thu bất đắc dĩ:

"A Duyệt, cái này..."

Khúc Duyệt thật muốn đập Nguyên Hóa Nhất một trận:

"Tam Ca, muội chỉ không hiểu ý nghĩa của chuyện mất đi khái niệm về thời gian, nó quá trừu tượng, muốn nhờ cha giải thích một chút thôi."

Nguyên Hóa Nhất thoáng liếc nàng:

"Nếu phụ thân không ở đây, muội sẽ hỏi ai?"

"Muội sẽ hỏi Nhiếp Chính Vương Phúc Sương của bọn muội, không phải không được chứ?"

Khúc Duyệt không tranh cãi với hắn nữa,

"Quân tiền bối, đi, tránh sang kia nói chuyện cơ mật của Phúc Sương chúng ta, đừng để Thiên Phong quốc sư xảo trá này nghe được."

Quân Chấp mỉm cười đứng dậy, theo nàng đi ra boong thuyền.Lúc ra đến cửa khoang thuyền, Khúc Duyệt quay mặt lại le lưỡi với Nguyên Hóa Nhất:

"Quỷ hẹp hòi không có tự tin!"

Nguyên Hóa Nhất điềm tĩnh thản nhiên. Thật ra lần này hắn rất oan uổng. Từ khi Khúc Duyệt sinh ra hắn đã không còn ở nhà, chưa từng giống các huynh đệ khác chăm sóc muội muội, nên hắn muốn tặng nàng một lễ vật –

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip