Chương 62: Đập Vỡ Tượng
Đang đùa sao?Nguyên Hóa Nhất cười nói:
"Chỉ là một câu chào, không có ý gì khác."
"Vậy thì vô nghĩa."
Cửu Hoang không thích nói chuyện, đặc biệt trong lúc đang điêu khắc, nhưng vì đây là học sinh của Lục Nương nên hắn nói thêm,
"Sau này làm nhiều hơn, bớt nói lời vô nghĩa."
Nguyên Hóa Nhất:...Đầu hắn lập tức xoay chuyển:
"Thật ra vãn bối muốn nói ngài tạc tượng băng thật giỏi."
Cửu Hoang hỏi:
"Ngươi cũng tạc tượng à?"
Nguyên Hóa Nhất lắc đầu:
"Vãn bối không có."
Cửu Hoang:
"Vậy làm sao biết ta tạc giỏi?"
Nguyên Hóa Nhất mỉm cười:
"Vãn bối tuy không hát xướng nhưng cũng có thể nghe ra hay dở."
Có đạo lý, Cửu Hoang cũng không biết hát nhưng hắn biết Lục Nương hát rất hay, thái độ mềm mỏng hơn:
"Ta làm giỏi thật?"
"Rất giỏi." Nguyên Hóa Nhất khen,
"Đây là Khúc tiên sinh của chúng ta đúng không?"
"Không phải." Mắt Cửu Hoang dịu dàng nhìn tượng băng với lụa mỏng che mặt, dây lưng ngọc quấn quanh eo, khóe miệng vô thức cong cong,
"Là Lục Nương nhà ta."
Nguyên Hóa Nhất ngạc nhiên, đây rõ ràng là Khúc Duyệt, Lục Nương ở đâu ra? Hay là Lục Nương là người yêu quá cố của hắn, Khúc Duyệt rất giống nàng ta nên kẻ tà tu này đem Khúc Duyệt làm thế thân?Nguyên Hóa Nhất thầm suy luận nhưng không hỏi thêm gì, tiếp tục khen:
"Thật là mỹ nhân."
Không ngờ, Cửu Hoang đột nhiên quay đầu nhìn về phía hắn, ánh mắt rất không tốt:
"Ngươi có ý với Lục Nương nhà ta?"
Mặt Nguyên Hóa Nhất hơi cứng lại một chút:
"Ngài nói đùa, vãn bối sao có thể có ý gì?"
Cửu Hoang đánh giá hắn:
"Không có ý gì với nữ nhân, ngươi không phải nam nhân sao?"
Lần này, vẻ tươi cười bay biến khỏi gương mặt Nguyên Hóa Nhất:
"Không, vãn bối không phải không có ý với nữ nhân, chỉ là không có ý với Lục Nương..."
"Lục Nương không đáng cho ngươi có ý?"
"Đương nhiên đáng giá..."
Cửu Hoang nhìn hắn đầy nguy hiểm:
"Ngươi quả nhiên có ý."
Nguyên Hóa Nhất hết nói nổi:
"Ngài hiểu lầm rồi, vãn bối từ đầu đến giờ chỉ khen tượng băng ngài đang khắc thôi."
Cửu Hoang:
"Tượng băng đẹp còn Lục Nương không đẹp à?"
Nguyên Hóa Nhất:
"Tượng băng đẹp, người tự nhiên càng đẹp."
Cửu Hoang:
"Ngươi thích tượng băng ta tạc?"
Nguyên Hóa Nhất:
"Vô cùng thích."
Cửu Hoang:
"Tượng băng đẹp, ngươi thích tượng băng của ta khắc, Lục Nương càng đẹp hơn, cho nên người càng thích Lục Nương của ta hơn, đúng không?"
Nguyên Hóa Nhất:...!Huynh đài, có thể suy luận như vậy sao?
"Ngươi tên gì?"
"...!Yến Hành Tri."
Cửu Hoang giơ tay lên, dùi khắc băng lạnh lẽo chọc vào trán Nguyên Hóa Nhất, gằn từng chữ một:
"Tiểu tử, ta nhớ kỹ ngươi."
"Không phải, ngài nghe vãn bối nói..."
"Không nghe.""Tiền bối...""Cút."Sát ý tràn ngập xung quanh.Nguyên Hóa Nhất có thể cảm giác được nếu kẻ tà tu này không bị một "ý niệm" nào đó không chế, hẳn là cái dùi kia đã xuyên vào đầu hắn.Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?Hắn vốn định nói gì?Vừa rồi hắn cùng kẻ kia nói lòng vòng cái gì?Hoàn toàn mất kiểm soát, hắn vậy mà bị cuốn theo kẻ điên kia!Khúc Duyệt ngồi thiền trong phòng, không kiềm được miệng mình khi nghe thấy âm thanh bên ngoài.Tâm tình của vị đại lão "add-in" nọ bây giờ hẳn là: Ta là ai? Ta đang ở đâu?Lúc nàng đang nói về bốn đề thi đầu tiên, nàng đã quan sát biểu cảm của vị đại lão "add-in".Hắn đã nhận ra những sơ hở mà nàng có cố tình để lại, nhưng hắn xem thường việc lợi dụng sơ hở nên lựa chọn đi khiêu chiến Cửu Hoang.Cảm thấy đầu óc Cửu Hoang không được sáng sủa, rất dễ bị lừa.Thật là tự tin quá sức.Cái đầu kia của Cửu Hoang khi thì như không có gì, lúc lại như hố đen sâu hút, ngay cả nàng cũng không hiểu hết được, thật không tin ai đó có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền