ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thần Ma Cung Ứng Thương

Chương 57. . Đếch thèm học nữa

Chương 57 . Đếch thèm học nữa

"Đờ mờ, thật quá quắt! Ai mà nhịn cho được!"

"Con mẹ nó nếu mà hắn nói nhường mấy chiêu ta còn chịu được, giờ cũng có chuyện nhường mười phút kiểu này hả?"

Đám học sinh dưới đài ngơ ngác, mười phút đối với một võ giả cấp bảy mà nói thì dài đến cỡ nào? Hoàn toàn đủ để người nọ phô bày ra toàn bộ sở học của mình.

"Được, được lắm, ngươi dám cả gan sỉ nhục ta!"

Tiêu Thành bật cười, nhưng không phải vì vui sướng mà lại tràn đầy lửa giận.

Một võ giả cấp năm nói nhường y mười phút trong thời gian so tài, đây không phải vũ nhục thì gọi là gì?

Tiêu Thành phẫn nộ rút kiếm, kiếm quang lóe lên mang theo nguyên khí lúc ẩn lúc hiện, kiếm khí lờ mờ bao quanh, y giơ kiếm xông về phía Vương Minh Minh.

Vương Minh Minh thản nhiên chắp hai tay sau lưng, bình tĩnh như chẳng thấy có một thanh kiếm đang lao tới chỗ hắn.

"Chết đi!" Tiêu Thành thấy vậy lại càng tức giận, kiếm quang chợt lóe, Thanh Phong kiếm pháp của Tiêu gia trút xuống như thác, kiếm ảnh đầy trời ồ ạt kéo đến bao trùm Vương Minh Minh.

"Tuyệt vời, học trưởng Tiêu Thành đã nhuần nhuyễn tinh hoa của Thanh Phong kiếm pháp, chắc chắn có thể xử đẹp Vương Minh Minh.

Một đám học sinh đứng bên dưới tán thưởng.

Vương Minh Minh bình tĩnh như không, y khẽ dời bước, linh hoạt đứng ở khẽ hở giữa một trời kiếm ảnh đang lao tới.

Xoẹt xoẹt

Kiếm ảnh quét qua người Vương Minh Minh rớt xuống ngay bên cạnh hắn, kiếm ảnh lướt ngang mang theo từng đợt gió nhẹ khiến tay áo hắn bay lất phất khiến Vương Minh Minh trông như thần linh hiện thế.

"

Đệt, chuyện gì xảy ra vậy?

"

Đám học sinh bên dưới ngơ ngác, Tiêu Thành cũng sửng sốt, Thanh Phong kiếm pháp của y bị phá? Làm sao hắn có thể tìm được kẽ hở? Làm sao hắn có thể đứng vào vị trí đó được?

"

Một phút.

Vương Minh Minh khẽ nói làm tất cả mọi người bừng tỉnh.

Ăn may, chắc chắn là ăn may!

Tiêu Thành điên cuồng gào thét trong lòng, y lại xuất chiêu lần nữa, sắc xanh chợt lóe, cơ thể y như hóa thành gió mang theo sắc xanh chói lòa, lao thẳng về Vương Minh Minh.

"Học trưởng Tiêu Thành nghiêm túc rồi, Vương Minh Minh chết chắc!"

"Đây là tiểu cảnh giới của Thanh Phong kiếm pháp, học trưởng Tiêu Thành không hổ là thiên tài Tiêu gia."

Vô sô lời khen rầm rì vang lên lại khiến Vương Minh Minh hơi lộ vẻ khinh thường.

"Minh Minh sẽ không có chuyện gì chứ?

Phụ nhân ngồi bên cạnh Vương Nguyên lo lắng nhìn lên lôi đài.

"

Yên tâm, chỉ một tên như Tiêu Thành làm sao sánh được với tư chất của Minh Minh?

Vương Nguyên khinh bỉ, nói năng cực kỳ khí phách.

Trên đài, sắc xanh rợp trời, kiếm quang liên tục chớp lóe, kiếm khí sắc bén chật ứ cả không gian, chẳng phải là thứ mà một võ giả cấp bảy bình thường có thể chịu được.

Tốc độ của Tiêu Thành rất nhanh, còn nhanh hơn cả cực hạn bình thường khi luyện công của y, y tin rằng dù là võ giả cấp tám cũng không dám tùy tiện tiếp chiêu.

Nhưng chỉ một giây sau đó, Tiêu Thành lập tức ngơ ngác, người ở dưới đài cũng ngây ra như phỗng, mới nãy Vương Minh Minh lại dịch một bước đứng ở chỗ góc chết của kiếm pháp, tài tình tránh thoát được một chiêu, hắn còn nhàn nhã nhắc:

"Hai phút rồi đấy, ngươi mà còn ngây ra đó nữa thì mất tong mười phút đấy."

Học sinh bên dưới: "..."

"Ngươi, ngươi chết ngay cho ta!"

Tiêu Thành nổi điên mất hết lý trí, kiếm phát bắt đầu không có quy luật, y chỉ tung

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip