ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thần Quỷ Trường Sinh: Từ Đồ Tể Bắt Đầu Thêm Điểm Tu Tiên

Chương 4. . Khinh chu dĩ quá vạn trùng sơn!

Chương 4. Khinh chu dĩ quá vạn trùng sơn!

(Khinh chu dĩ quá vạn trùng sơn: câu thơ trong bài "Tảo phát Bạch Đế Thành" của Lý Bạch. Dịch ra là "Chiếc thuyền nhẹ đã lướt qua vạn trùng ngọn núi". )

Mười sáu năm qua, Ngụy Hoằng vẫn nơm nớp lo sợ như giẫm trên băng mỏng. Cho dù có bàn tay vàng, hắn cũng không dám bại lộ chút nào, sợ không cẩn thận sẽ bị người nhìn chằm chằm. Dù sao, trong tòa đô thành khổng lồ này, bất kỳ ai cũng có thể giẫm chết hắn. May mắn thay, hắn đã sống qua thời kỳ suy yếu nhất và tin tưởng ngày tháng sẽ từng ngày trở nên tốt đẹp hơn.

Kế tiếp là... Ngụy Hoằng bắt đầu tự mình thử luyện tập môn Thung Công Hổ Hành Thập Tam Thức này!

Hai tay hắn run lên, thân thể nhào về phía trước, gập ghềnh bày ra tư thế thức đầu tiên mãnh hổ xuống núi, cố gắng nhớ lại những yếu điểm mà Lý Đại Ngưu vừa luyện tập.

Lý Đại Ngưu ở một bên kiên nhẫn chỉ điểm: "Tay trái tách ra một ít, chân phải rút về!"

"Nhớ kỹ phải thở nhanh một chút, nhanh một chậm ba..."

"Cổ rung rung, vai, cơ bắp, phần eo, bắt chước bộ dáng mãnh hổ chuẩn bị xuống núi..."

Ngụy Hoằng hít sâu một hơi, dần điều chỉnh tư thế. Trong cổ họng hắn phát ra tiếng gầm khò khè như hổ kêu, không ngừng tưởng tượng mình là một mãnh hổ xuống núi. Nhờ vào kiếp trước đã xem qua không ít phim kỷ lục hoang dã, hắn có thể tưởng tượng ra được bộ dáng nhất cử nhất động của mãnh hổ. Bởi vậy, việc học sơ bộ của hắn so với người bình thường dễ dàng hơn nhiều, chỉ hai ba lần đã học ra được hình dáng khá giống.

"Không tệ!" Lý Đại Ngưu kinh ngạc: "Tiểu tử ngươi đúng là một thiên tài, lần đầu luyện tập đã giống như đúc, mạnh hơn ta quá nhiều!"

Đám đao thủ xung quanh cũng nhao nhao đưa ánh mắt kinh ngạc nhìn sang, hiển nhiên cũng nhìn ra được Ngụy Hoằng không tầm thường, theo bản năng cho rằng hắn là hạng người thiên tư bất phàm.

Nhưng thật ra chỉ có Ngụy Hoằng biết mình không phải là thiên tài gì. Hắn chỉ kiến thức hơn người bình thường vài phần mà thôi. Dù sao, người bình thường thời đại này muốn gặp mãnh hổ một lần cũng không dễ dàng.

"Hô!"

"Hô!"

Chỉ chốc lát sau, Ngụy Hoằng cảm nhận được độ khó của môn Thung Công này. Loại Thung Công này có chút tương tự với việc chống đỡ tạ, cần rất nhiều cơ bắp nhỏ bé toàn thân cùng nhau dùng sức, thế cho nên thể lực tiêu hao vô cùng nhanh. Hơn nữa, thân thể Ngụy Hoằng gầy yếu. Mới hơn mười hô hấp, hắn đã run rẩy toàn thân, cơ bắp đau nhức, hô hấp hỗn loạn, nhịn không được xụi lơ trên mặt đất, thở hổn hển từng ngụm từng ngụm.

"Ha ha ha! Chỉ có vậy thôi à?"

"Ta còn tưởng rằng có nhiều bản lĩnh chứ!"

Xung quanh truyền đến một trận cười nhạo.

Lý Đại Ngưu xấu hổ, nhỏ giọng an ủi: "Không sao đâu, thân thể ngươi vẫn còn yếu ớt, dưỡng thêm mấy ngày là tốt rồi."

Ngụy Hoằng cười cười, không hề nhụt chí. Từ nhỏ, hắn đã lớn lên trong một nơi bình dân ăn không đủ no. Hơn nửa ngày lao động mệt mỏi, thức thứ nhất luyện không xong là chuyện rất bình thường.

Đúng như Lý Đại Ngưu nói, nuôi dưỡng thêm mấy ngày là được rồi! Mặc dù ở cửa hàng thịt có chút mệt mỏi, nhưng cơm nước dầu mỡ lại tương đối đầy đủ. Hắn tin tưởng không đến nửa tháng, thân thể gầy yếu của hắn có thể khỏe mạnh. Đến lúc đó, hắn mới có thể khổ luyện như những người khác.

Hiện tại, hắn chỉ có thể đơn giản làm quen với mười ba động tác, một lần lại một lần bắt chước ký ức, không cầu lập tức có thể rèn luyện thân thể cơ bắp, chỉ cầu mau sớm hiểu thấu bộ Thung Công này. Nhưng cho dù chỉ là luyện tập đơn giản, cũng khiến cho Ngụy Hoằng chịu nhiều đau khổ. Hắn một lần lại một lần nằm rạp trên mặt đất, toàn thân đau nhức khó nhịn, quần áo giống như vừa vớt ra từ trong nước. Lý Đại Ngưu nhìn mà hãi hùng khiếp vía.

"Đừng luyện nữa!" Lý Đại Ngưu không nhịn được liên tục khuyên nhủ: "Thung công tiêu hao khí huyết, rèn luyện toàn thân. Nếu thân thể không đủ cường tráng mạnh mẽ mà luyện tập, sẽ chỉ khiến thân thể suy sụp."

"Trong lòng ta có tính toán, yên tâm đi Đại Ngưu ca!"

Ngụy Hoằng quật cường tiếp tục luyện tập, mặc cho tay chân run rẩy không ra hình dạng cũng không chịu buông tha. Dù sao, có bàn tay vàng tồn tại, hắn căn bản không lo lắng thân thể bị luyện suy. Bởi chỉ cần hấp thụ sinh cơ là có thể bổ sung khí huyết, chữa trị nội thương, tăng cường thể phách, cho nên hắn chỉ muốn tận khả năng nắm chặt thời gian trở nên mạnh mẽ.

Sau một phen rèn luyện, Ngụy Hoằng nhiều lần suýt chút nữa mệt ngất đi. Hắn luyện đến khi thân thể thật sự không chịu nổi mới quyết đoán hướng điểm sinh mệnh trên bảng điều khiển tăng thêm 1 điểm sinh cơ!

"Đinh!"

Một cỗ năng lượng ấm áp bắt đầu bao phủ toàn thân. Ngụy Hoằng giống như ăn thuốc đại bổ, cơ bắp vốn đau nhức, mỏi mệt nhanh chóng được giảm bớt, khí lực sớm đã cạn kiệt lại nhanh chóng khôi phục một mảng lớn.

"Thoải mái! Tiếp tục!"

Ngụy Hoằng kích động bắt đầu luyện tập công pháp.

Đợi đến khi lại vắt kiệt khí lực toàn thân và bụng đói cồn cào, hắn mới ngừng lại.

"Tiểu Ngụy, đói không?" Vương thẩm có chút không đành lòng, nhỏ giọng nói: "Buổi sáng bánh nướng canh thịt còn thừa một ít, canh gà buổi trưa của đại tiểu thư cũng còn rất nhiều, ngươi có muốn ăn một chút không?"

"Có thể chứ?" Ngụy Hoằng kinh hỉ ngước mắt.

"Có gì không thể, đều là chút đồ ăn thừa." Vương thẩm nhiệt tình nói: "Đến phòng bếp ngồi đi, hâm nóng lên là được rồi."

"Không cần không cần, ta ăn lạnh là được, đa tạ thẩm!"

Ngụy Hoằng cũng không khách khí nữa. Dưới sự ra hiệu của Vương thẩm, hắn ngồi xuống ghế nhỏ trong phòng bếp, bưng lên một chén canh thịt, cầm mấy cái bánh rán ăn như hổ đói. Tuy rằng buổi trưa hắn ăn rất no, thế nhưng trong bụng không có chất béo, luyện công tiêu hao lại lớn, bởi vậy thứ trong dạ dày sớm đã tiêu hóa không còn một mảnh. Uống liền mấy bát canh thịt lớn, hắn mới hóa giải trạng thái bụng đói kêu vang của mình.

"Ăn từ từ thôi." Vương thẩm đau lòng lẩm bẩm: "Sau này đói bụng thì qua tìm thẩm, nhà bếp mỗi ngày cơm thừa đồ ăn thừa rất nhiều, ngươi luyện võ cũng không thể thiếu ăn được."

"Đa tạ thẩm tử!"

Ngụy Hoằng cảm kích cười cười, đáy lòng hiện lên từng dòng nước ấm. Mặc dù đám đao thủ của cửa hàng thịt khinh thường hắn là võ, nhưng bất kể là người giúp đỡ Chu Tứ Hải, hay là sự chỉ điểm của Lý Đại Lực và sự bảo vệ của Vương thẩm, đều đáng để hắn lĩnh tình cảm. Đáng tiếc những đồ ăn này không thể mang về nhà, nếu không gia gia cũng có thể ăn một bữa no.

Sau khi ăn uống no say, Ngụy Hoằng không tiếp tục luyện tập Hổ Hành Thập Tam Thức, mà cố nén mỏi mệt bắt đầu giúp Vương thẩm làm việc, rửa chén quét rác bận rộn không ngừng. Hắn biết rõ, lúc cơ bắp đau nhức tuyệt đối không thể ngồi xuống nghỉ ngơi! Nếu không, sau một đêm, tay chân của mình sợ là đau đến mức ngay cả động đậy cũng không thể. Lúc này, làm chút việc có thể làm được ngược lại có thể buông lỏng cơ bắp.

Mãi cho đến giờ Thân ba khắc, cửa hàng thịt rốt cuộc đóng cửa kết thúc công việc. Ngụy Hoằng thở phào nhẹ nhõm, kéo thân thể mệt mỏi chuẩn bị về nhà. Chu Tứ Hải ngồi ở cửa hút thuốc lá rời, không mặn không nhạt nói: "Đợi một chút, xách chút tạp chủng này về."

Nhìn theo tầm mắt của hắn, quả nhiên trên quầy thịt còn thừa lại nửa cái phổi heo, đang dùng một cọng rơm trói lại.

"Đa tạ Tứ Hải thúc!"

Ngụy Hoằng cũng không khách khí, trực tiếp đem nó cầm trong tay. Tự tôn của người nghèo không đáng tiền. Hắn đã nhận ân huệ của đối phương, sẽ không cho rằng Chu Tứ Hải đang lấy nửa cái phổi heo vũ nhục chính mình, chỉ là cảm kích mà thôi.

"Tiểu tử ngươi!" Chu Tứ Hải bật cười: "Cút đi, ngày mai đến sớm một chút!"

Ngụy Hoằng cười gật đầu, xoay người đi về xóm nghèo. Đi xuyên qua Thần Đô phồn hoa náo nhiệt, tâm tình của hắn cũng nhẹ nhàng hơn vài phần.

"Khinh chu dĩ quá vạn trùng sơn!" Ngụy Hoằng cong môi lẩm bẩm.

(Ý chỉ đã vượt qua hoàn cảnh khó khăn trùng trùng)