Chương 57. Hưng bách tính khổ! Vong bách tính khổ!
Đông đi xuân tới.
Thời gian trôi qua cực nhanh!
Nhoáng một cái đã tới gần trung tuần tháng ba.
Thời tiết đầu xuân tuy vẫn lạnh giá như trước, nhưng mà cuối cùng so với mùa đông tốt hơn vài phần.
Tuyết lớn suốt ngày bao phủ Thần Đô cũng đã chậm rãi tiêu tán.
Dân chạy nạn hội tụ ở ngoài thành rốt cục cũng được an trí thỏa đáng!
Triều đình bỏ ra số tiền lớn phái người áp giải bọn họ về quê, trị an của các phường thị lớn ở Thần Đô lập tức trở nên tốt hơn rất nhiều, không còn bộ dáng gà bay chó chạy ngày xưa nữa.
Ngụy Hoằng một lần nữa khôi phục cuộc sống yên bình ngày xưa.
Mỗi ngày đều mổ heo, luyện võ, thỉnh thoảng sẽ đến võ quán bồi luyện.
Thực lực của hắn hiện tại đã càng ngày càng cường đại, lại từ sòng bạc lấy được mấy ngàn lượng tiền tang vật, tiền dư dả nên cũng lười biếng ngày ngày đi võ quán kiếm tiền, phần lớn thời gian chỉ là đi quán trà thưởng thức trà.
Một người một mình ngồi trên lầu hai của quán trà.
Ngồi xem trên đường người đến người đi nhân sinh muôn màu, nghe người kể chuyện trên đài trầm bổng nói, giảng thuật triều đình phong vân biến ảo, võ lâm thế lực tranh đấu, tiên tích các nơi, ngược lại là một hưởng thụ không tệ.
"Lại nói năm ngoái mùa đông tuyết lớn, tai họa kéo dài từ, các châu Khánh, Thương, Thanh, trăm triệu bách tính gặp tai họa, tử thương vô số."
"Trong lúc này phiên vương các nơi có phản loạn, man di biên hoang càng là không ngừng cướp bóc, trong đó một nhóm phản quân lớn nhất hẳn là thuộc về Ngụy Vương."
"Nếu nói Ngụy Vương này là đệ đệ ruột của đương kim thiên tử, hiện thời bất quá chỉ có bốn mươi hai tuổi, không chỉ có Từ Châu phong địa dân phong bưu hãn, càng có Thiên Vận thương hội phú khả địch quốc cung cấp áo giáp binh lương cho hắn, ủng binh trăm vạn người cuốn khắp các châu như cuốn thư tịch."
Nói tới đây!
Người kể chuyện rung đùi đắc ý nói.
"Hiện giờ Mật châu, Y châu đã bị phản quân công chiếm, chư vị đại nhân trong triều đình vì chọn ai lãnh quân bình định mà cãi nhau không ngớt, quả nhiên là đáng buồn thật..."
Người dưới đài hoặc là chửi mẹ, hoặc là thở dài vì con đường tiêu vong của vương triều.
Quay đầu lại chỉ quan tâm buổi tối nhà mình ăn cái gì.
Chẳng qua chỉ là trò chơi giữa các nhân vật lớn mà thôi.
Trăm ngàn người tử thương trong đô thành khổng lồ này không thể nổi lên một chút bọt nước nào.
Dù sao trời sập xuống có người cao chống đỡ, Đại Chu vương triều tám trăm năm qua phản loạn không ngừng, cũng chưa từng nghe qua có người có thể đánh xuống Thần Đô, ngược lại cũng không cần quá mức lo lắng.
"Hưng, bách tính khổ! vong, bách tính khổ!"
Ngụy Hoằng nhịn không được cảm khái:
"Đại tai qua đi lại là binh loạn, không biết tràng cảnh bên ngoài khủng bố bao nhiêu, may mắn chúng ta sinh ở Thần Đô, tuy nghèo rớt mùng tơi, nhưng cũng lăn lộn ấm no qua ngày."
Cùng lúc đó, một bình trà, vài món ăn!
Trên đài!
"Lời ấy có lý."
Lâm Duy Sinh cười ha hả phụ họa:
"Tiểu tử ngươi ngược lại càng ngày càng có bộ dáng văn nhân, hiện tại nào giống một tên mổ heo, ngược lại có chút giống công tử ca nhà quyền quý phú hộ a!"
"Lâm thúc chớ có chọc ghẹo."
Ngụy Hoằng nhịn không được bật cười: "Ta ngược lại là thích mổ heo, mỗi ngày không cần bận tâm, rảnh rỗi đến mức hẹn hai người bạn uống trà nghe sách, hoặc là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền