Chương 70. Gan to bằng trời, tứ đại cấm kỵ!
Đặng Hải Sinh hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy da đầu tê dại. Một tên thợ mổ heo lại muốn chuyển nghề làm đao phủ? Điều này khiến Đặng Hải Sinh có chút không hiểu, không nhịn được nghi hoặc hỏi:
"Không phải tiểu tử ngươi tới trêu chọc kẻ buồn nôn nào đó chứ? Ngươi mổ heo một tháng kiếm được không ít, sao lại tới làm loại công việc dơ bẩn này?"
"Ha ha!" Ngụy Hoằng cười cười cũng rót cho mình ly rượu. Nói xong, hắn lại nhịn không được uống một ngụm rượu, sau đó vẻ mặt tràn đầy cổ quái cảm khái nói:
"Thời đại này còn có người vội vàng làm đao phủ? Thật sự là kỳ lạ quý hiếm, trước kia chúng ta không phải nghèo rớt mùng tơi thì ai làm loại công việc bẩn thỉu bực này."
Đặng Hải Sinh thật sự nghĩ mãi mà không rõ, vì sao Ngụy Hoằng lại nhảy vào hố lửa này. Đồ tể tuy vừa bẩn vừa mệt mỏi nhưng kiếm được nhiều, ra ngoài cũng có thể diện. Cho nên thời đại này làm đồ tể sẽ khiến người ta hâm mộ, khi dễ đao phủ làm nghề thấp hèn, đi ra ngoài sẽ chỉ khiến người ta chán ghét.
Đao phủ này tuy rằng cũng sát sinh như đồ tể, nhưng rất nhiều phương diện đều khác nhau rất lớn. Dù sao một bên giết người, một bên là giết heo. Đồng thời đao phủ dính quá nhiều mạng người, rất dễ dàng gặp được đồ vật bẩn! Đao phủ quanh năm sát khí cả người, phần lớn tính tình táo bạo, hơn nữa nghe đồn khắc thân nhân khắc cha mẹ, bởi vậy phần lớn ngay cả nương tử cũng không cưới được, cả đời đều lẻ loi hiu quạnh.
"Hiền chất!" Đặng Hải Sinh tươi cười nói:
"Làm nghề này của chúng ta cũng không tốt lắm, rất dễ đắc tội người khác, cũng dễ dàng gặp chuyện bẩn thỉu, ngươi nên suy nghĩ kỹ càng rồi nói sau."
Thậm chí Đặng Hải Sinh không nhịn được khuyên nhủ:
"Tiểu tử ngươi đừng có làm loạn. Năm nay, Niên kỷ mới mười bảy mười tám tuổi đúng không? Nếu làm đao phủ, về sau kết hôn cũng không dễ cưới, ai sẽ gả con gái cho một người giết người hàng ngày chứ?"
Ngụy Hoằng không thèm để ý cười cười:
"Cưới dâu cái gì ta không quan tâm! Không dối gạt Đặng sư phụ, kỳ thật thuở nhỏ ta có chứng bệnh khát máu, một ngày không giết khó mà khống chế được tâm tình, lúc này mới chọn làm đồ tể. Nhưng hiện tại giết heo đã không quá thỏa mãn, ta muốn giết người!"
Trên đời luôn luôn có một số người y quan đạo mạo lại tàn nhẫn khát máu, không nghĩ tới Ngụy Hoằng lại cũng là loại người này. Đặng Hải Sinh sinh ra ý thức liền dâng lên một cỗ hàn ý. Loại người này không thể trêu vào!
"Không cần suy nghĩ, ta chỉ muốn giết người!"
Ngụy Hoằng cũng lười nói nhảm, trực tiếp móc ra một tấm ngân phiếu trăm lượng đập lên bàn:
"Đặng sư phó, phí bái sư nho nhỏ không đủ thành ý, ngươi cũng không cần sợ ta phát bệnh, dù sao ta chỉ muốn quang minh chính đại giết người mà thôi, làm việc vi phạm pháp lệnh là sẽ không làm đâu."
Thần sắc Đặng Hải Sinh biến ảo một trận. Cuối cùng thản nhiên cười nhận lấy ngân phiếu. Tục ngữ nói có tiền có thể xui quỷ khiến, cổ nhân không lừa ta!
"Cũng đúng, mỗi người đều có chí riêng."
Đặng Hải Sinh không nhiều lời nữa, nói thẳng: "Trên danh nghĩa đao phủ của chúng ta là thuộc quản hạt của Hình bộ, nhưng cũng không có phẩm cấp, không có bổng lộc, chỉ là đăng ký tạo danh sách ở Hình bộ, tùy thời nghe lệnh làm việc mà thôi. Bình thường chém một cái đầu người thưởng 2
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền