ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 78 : Tiền Ngưng Sơ 2

Khi món ăn được mang lên, Tiền Ngưng Sơ nếm thử một miếng rồi lộ vẻ ngạc nhiên.

Tiểu cô nương chưa bao giờ ăn thứ gì ngon như vậy.

Trần Ích cười nói: “Nếu ngon thì ăn nhiều vào.”

Tiền Ngưng Sơ gật đầu, vừa ăn vừa nói: “Cảnh sát thúc thúc, thúc thúc muốn hỏi ta cái gì thế?”

Trần Ích: “Triệu Nhược Dao.”

“Ngươi biết nàng đi đâu không?”

Tiền Ngưng Sơ lắc đầu: “Không biết, tối thứ sáu tuần trước nàng đã không về.”

“Tối thứ sáu tuần trước?”

Ánh mắt Trần Ích hơi đăm chiêu, trong lòng tính toán thời gian.

Thi thể được phát hiện vào thứ ba, thời gian tử vong hẳn là vào thứ bảy tuần trước, sau đó Triệu Nhược Dao mất tích vào tối thứ sáu tuần trước, quá trình không có vấn đề gì.

“Ngưng Sơ, ngươi nghĩ nàng có thể đi đâu?”

Tiền Ngưng Sơ ăn một miếng bánh mì, nói: “Có thể đi tìm bạn trai rồi, nàng…”

“Khoan đã!” Trần Ích lập tức ngắt lời, “Ngươi nói gì? Triệu Nhược Dao có bạn trai?”

Tiền Ngưng Sơ gật đầu: “Đúng vậy, có.”

Nhận được câu trả lời khẳng định, ba người nhìn nhau.

Yêu sớm không phải là điều gì không thể chấp nhận được, chỉ là trong lúc phá án đột nhiên xuất hiện một người bạn trai, rất dễ khiến bọn hắn liên tưởng.

“Nạn trai của Triệu Nhược Dao là ai?” Trần Ích hỏi.

Tiền Ngưng Sơ nói: “Học trường cấp hai bên cạnh, tên là… Đúng rồi, tên là Tống Minh Hạo.”

Trần Ích hơi im lặng, nói: “Quản lý trường của các ngươi không nghiêm lắm sao? Nàng cũng không có điện thoại, sao lại quen được học sinh trường bên cạnh?”

Tiền Ngưng Sơ nói: “Quen nhau ở hội thao liên trường, sau đó khi chúng ta đi mua sắm thì lại gặp.”

“Sau đó, thì trở thành bạn trai của Triệu Nhược Dao.”

Trần Ích gật đầu nhẹ, hỏi: “Tống Minh Hạo là người như thế nào?”

Tiền Ngưng Sơ suy nghĩ một lát, dùng bốn chữ để miêu tả: “Thiếu niên hư hỏng.”

Trần Ích cau mày.

Thiếu niên hư hỏng đối với sức hấp dẫn của các nữ tử tuổi dậy thì vẫn khá cao.

Từ ngữ phổ biến trên mạng “thiếu niên chơi xe độ” chính là một kiểu chế giễu, cái gọi là xe độ nổ thì cha mẹ nuôi mãi cũng vô ích.

“Ngươi đã gặp hắn chưa?”

Tiền Ngưng Sơ: “Gặp rồi.”

Trần Ích: “Hai người cảm… cảm tình thế nào?”

Nói ra từ “cảm tình”, hắn cảm thấy rất kỳ quặc.

Nhưng trước mười tám tuổi, nữ hài nàm hài chỉ đuổi bắt nhau như mèo con chó con, cũng không hiếm.

Hơn nữa, có những cặp từ cấp hai đến tận khi mặc váy cưới vẫn có.

Tiền Ngưng Sơ gật đầu: “Khá tốt, ta thấy khá tốt, không thấy hai người cãi nhau.”

Trần Ích: “Được, ta biết rồi.”

“Còn gì nữa không?”

“Ngoài Tống Minh Hạo, các bạn cùng trường, cũng như ngươi ở trại trẻ mồ côi, Triệu Nhược Dao còn quen biết những người nào khác không?”

Tiền Ngưng Sơ nghiêm túc suy nghĩ, lắc đầu: “Không có.”

Trần Ích hỏi lại: “Chắn chắn chứ?”

Tiền Ngưng Sơ: “Chắn chắn, chúng ta rất thân, nếu nàng có bạn mới thì chắn chắn sẽ nói cho ta biết.”

“Cảnh sát thúc thúc, nàng đi đâu rồi? Khi nào thì về?”

Câu hỏi này khiến Trần Ích im lặng một lúc rồi cười nói: “Nàng sẽ không về trong thời gian ngắn, có thể phải đợi đến khi tốt nghiệp cấp ba hoặc đại học.”

“Không sao, sau này các ngươi sẽ còn gặp lại nhau.”

Nghe vậy, Tiền Ngưng Sơ rõ ràng thất vọng: “Ồ… được.”

Sau đó, tiểu cô nương lẩm bẩm một câu: “Có phải đã tìm được bố mẹ rồi không? Mà không nói cho ta biết, đúng là không phải tỷ muội tốt.”

Trác Vân và Giang Hiểu Hân nhìn nhau, thở dài trong lòng.

Khi thấy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip