ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thần Thám: Vừa Mở Mắt Ra, Ta Đã Bị Còng Trong Phòng Thẩm Vấn!

Chương 87. Đừng Có Mà Không Biết Điều 1

Chương 87 : Đừng Có Mà Không Biết Điều 1

“Hiền chất a, uống trà, ha ha.”

Trong phòng làm việc, sau khi hai người ngồi xuống, Bạch Quốc Tường vẫn cười, có vẻ tâm trạng rất tốt, khiến Trần Ích nghi ngờ.

Chẳng lẽ vị Chủ tịch Tập đoàn Khang Thế này có quan hệ tốt với cha mình?

Hay là trong kinh doanh, Bạch Quốc Tường cần phải nịnh nọt Tập đoàn Trần thị, nên đến cả cậu ấm như hắn, hắn cũng phải thể hiện vẻ mặt tốt nhất?

Hắn không rõ về chuyện kinh doanh.

Còn đối tác làm ăn thì càng không biết.

“Đa tạ.” Trần Ích khách sáo một câu, “Bạch tiên sinh…”

Bạch Quốc Tường lập tức xua tay: “A! Gọi gì mà Bạch tiên sinh chứ, khách sáo vậy, gọi bằng Bạch thúc thúc là được.”

“Ta với cha ngươi là hảo hữu nhiều năm rồi.”

“Nhớ hồi nhỏ, ta còn bế ngươi nữa, có ấn tượng không?”

Trần Ích lắc đầu: “Xin lỗi, không có ấn tượng.”

“Bạch tiên sinh… ta vẫn gọi là Bạch tiên sinh đi, hôm nay đến đây là có việc, nênnói chuyện nghiêm túc thì hơn.”

Anh không biết đối phương nói có đúng không, nhưng nghĩ cũng không cần thiết phải nói dối.

Chỉ là trong mắt hắn, Bạch Quốc Tường là một trong những đối tượng điều tra, chứ không phải bằng hữu của cha hắn.

“Việc?” Bạch Quốc Tường như vừa mới phản ứng lại, “À đúng rồi, ngươi vừa nói là cảnh sát hình sự cục cảnh sát, thế nào, làm cảnh sát rồi à? Tốt quá! Sao ta không nghe cha ngươi nhắc đến a?”

Trần Ích cười nói: “Mới làm chưa lâu, có lẽ hai người chưa nói đến chuyện này.”

Bạch Quốc Tường gật đầu: “Cũng có thể, lần trước gặp cha ngươi đã là hai tháng trước rồi.”

“Nhưng dạo này, sợ là phải thường xuyên qua lại với cha ngươi rồi, thời gian gần đây hai công ty có hợp tác, đang trong giai đoạn đàm phán.”

Thấy chủ đề lại chuyển hướng, Trần Ích khách sáo nói: “Bạch tiên sinh, chúng ta nói chuyện khác đi.”

Nghe vậy, Bạch Quốc Tường cười nói: “Xin lỗi xin lỗi, đột nhiên nhìn thấy hiền chất nên hơi vui.”

“Nói đi, tìm thúc thcus có chuyện gì?”

“Miễn là ta giúp được, nhất định sẽ hết sức, chỉ dựa vào mối quan hệ giữa ta và cha ngươi, cũng không thể để cháu thất vọng, cứ yên tâm đi.”

Trần Ích: “Vậy thì đa tạ Bạch tiên sinh.”

“Ngươi có biết Triệu Nhược Dao không?”

Cái tên này khiến Bạch Quốc Tường thấy lạ: “Triệu Nhược Dao? Ai thế? Chưa nghe nói đến bao giờ.”

Trần Ích lấy điện thoại ra, mở đến bức ảnh Triệu Nhược Dao: “Là nàng.”

Bạch Quốc Tường nghiêng người về phía trước, chăm chú quan sát một lúc, vẻ mặt lộ ra vẻ suy tư: “Có chút quen quen, để ta nghĩ xem.”

Im lặng một lúc, hắn đột nhiên ngớ ra: “À, chú nhớ rồi, không phải tiểu cô nương đó là trẻ mồ côi ở trại trẻ mồ côi Thượng Hòa sao?”

“Đúng đúng đúng, không sai, chính là trẻ mồ côi ở trại trẻ mồ côi Thượng Hòa.”

“Ta nhớ là dạo trước có một buổi lễ từ thiện, chú còn đích thân tặng quà cho tiểu cô nương.”

“Có chuyện gì không hiền chất? Có vấn đề gì sao?”

Trần Ích cất điện thoại, hỏi: “Ngươi tự đi đến đó sao?”

Bạch Quốc Tường: “Tất nhiên là không, có người của công ty đi theo.”

Trần Ích: “Chủ yếu là những ai?”

Bạch Quốc Tường: “Chủ yếu là Phó thủ tịch của công ty, những người khác thì ta không nhớ tên.”

Trần Ích: “Ngươi nói đến Thôi Khôn, đúng không?”

Bạch Quốc Tường ngạc nhiên: “Ừm? Sao ngươi biết? Đúng, là Thôi Khôn.”

Trần Ích hơi im lặng, nói: “Người này, ngươi đánh giá thế nào?”

Bạch Quốc Tường ngẩng đầu lên, nhớ lại: “Hắn à, theo ta nhiều năm rồi, lúc ta mới khởi nghiệp, hắn là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip