ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Nhật Chung Yên (Mười Ngày Cuối Cùng)

Chương 1365. Ngoại truyện Trương Lệ Quyên (sáu)

Chương 1365 : Ngoại truyện Trương Lệ Quyên (sáu)

Không biết bao lâu sau, Phương chủ nhiệm lại gọi nàng vào văn phòng. Lần này, nét mặt hắn hoàn toàn khác biệt so với lần trước, nàng cảm nhận được sự mệt mỏi của hắn.

Lời đồn đãi không giết chết nổi một công nhân viên bình thường như nàng, nhưng lại sắp giết chết vị lãnh đạo trung gian như hắn.

Hắn vẫn như trước, lấy từ trong ngăn kéo ra một phong thư.

“Điềm Điềm à...” Phương chủ nhiệm cố gắng nặn ra vẻ tươi cười, nói với nàng, “thêm lời thừa thãi ta cũng không nói, ngươi cũng biết... Chuyện này náo lớn quá rồi, ngươi bây giờ tiếp tục ở đây, đối với cả hai ta đều không có gì tốt. Trong phong thư này là tiền lương một tháng của ngươi, lát nữa dọn dẹp một chút rồi về nghỉ ngơi đi.”

“Nghỉ ngơi...?” Nàng sững sờ, “Cái gì...? Ta lại chưa làm gì sai... Vì sao phải về nghỉ ngơi?”

“Nói thế nào nhỉ...” Thấy nàng không đưa tay nhận thư, Phương chủ nhiệm đành nhẹ nhàng đặt phong thư lên bàn, rồi cầm ly trà lên thổi thổi lá trà, sau đó nói, “Một số thời khắc, có làm hay không không sao... Quan trọng là chuyện này tạo thành bao nhiêu ‘ảnh hưởng’, ngươi hiểu chứ?”

Nàng hiểu ư? Nàng dựa vào cái gì phải hiểu?

“Ta... phải về nghỉ bao lâu?” Nàng lại hỏi.

“Cái này sao...” Hắn bĩu môi hít hà nước trà nóng, phát ra tiếng húp lớn, rồi mím môi nói, “Trong xưởng phải xem kế hoạch công việc quý tới... Tóm lại ngươi đừng vội, về nhà giải sầu một chút.”

Hắn nói dối... Hắn không bao giờ để nàng trở lại nữa.

Trước đây, những nam thanh nữ tú bị sa thải trong xưởng đều nghe những lý do thoái thác này.

“Phương chủ nhiệm, ngươi biết ta chưa làm gì sai...” Nàng cúi đầu, giọng rất nhẹ, “Đây là vấn đề tác phong của ngươi, dù thế nào cũng không nên xử phạt ta...”

“Điềm Điềm, ta vừa mới nói rồi, ngươi có làm hay không không quan trọng.” Phương chủ nhiệm nói, “Hiện tại tất cả mọi người cho rằng ngươi đã làm, thì ngươi chính là đã làm, ngươi thanh giả tự thanh có ích lợi gì đâu?”

Cho nên nàng vẫn luôn nói, Phương chủ nhiệm đúng là người có tố chất làm lãnh đạo giỏi.

Lần trước nàng đứng trong phòng làm việc của hắn, lý do thoái thác của hắn hoàn toàn trái ngược với bây giờ.

Hắn từng nghĩa chính ngôn từ nói với nàng ‘cây ngay không sợ chết đứng’, bây giờ lại hỏi nàng ‘thanh giả tự thanh để làm gì’.

Chính những lời mỉa mai đều từ miệng hắn nói ra, phảng phất nàng luôn đứng ở phía đối lập, hắn tận tình khuyên bảo nàng cải tà quy chính.

Rốt cuộc nàng đã làm gì?

“Ta không đi.” Nàng nói, “Ta không làm gì sai, bây giờ đi... chẳng khác nào thừa nhận ta đã làm.”

Nàng ngước mắt nhìn Phương chủ nhiệm, dù hắn tỏ vẻ mặt không cảm xúc, nhưng nàng cảm nhận rõ ràng khóe mắt hắn giật giật.

Chỉ thấy hắn đẩy gọng kính, rồi đặt chén trà lên bàn không nặng không nhẹ, ngẩng đầu nhìn nàng: “Tiểu cô nương mười sáu mười bảy tuổi, thật sự chuẩn bị ở đây để người khác nhai cả đời sao?”

“Ta không có biện pháp.” Nàng trả lời, “Ta cũng cần tiền, các nàng nghị luận ta thế nào cũng không liên quan đến ta, ta chỉ cần mỗi tháng nhận được số tiền ta đáng được nhận... Những thứ khác ta mặc kệ.”

Nghe đến chữ ‘tiền’, nàng thấy rõ thần sắc của Phương chủ nhiệm biến đổi, hắn rất nhanh lộ ra nụ cười, chậm rãi ngồi xuống ghế làm việc, nói khẽ: “Thì ra là thế... Tiểu cô nương cũng coi như thẳng thắn.”

Hắn thở dài một hơi, phảng phất sự việc đã được giải quyết, rồi cười

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip