ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Nhật Chung Yên (Mười Ngày Cuối Cùng)

Chương 1373. Ngoại truyện Trương Lệ Quyên (14)

Chương 1373 : Ngoại truyện Trương Lệ Quyên (14)

Ánh mắt đám xác không hồn bắt đầu lan rộng ra khắp xưởng.

Xem ra tốc độ lây lan của thứ này còn nhanh hơn ta tưởng tượng.

Trong phân xưởng, từng dây chuyền sản xuất bận rộn lướt qua ta, từng đám người nhốn nháo lướt qua ta. Bọn họ đồng loạt chạy về phía cái kết cục không thể cứu vãn kia, chỉ có ta còn đứng nguyên tại chỗ, cố tỏ ra bình thường.

Nhưng vì sao không ai đến nói chuyện với ta?

Ánh mắt các ngươi cũng đã thay đổi rồi. Dù chỉ một người nói với ta rằng các ngươi cần được giải cứu, ta cũng sẽ nghĩ hết biện pháp giúp các ngươi chữa khỏi.

Nhưng tại sao các ngươi lại trầm mặc đến vậy?

Chẳng lẽ ta phải đứng trước đám đông, hô lớn một tiếng: "Ta đến giúp các ngươi!" sao?

...

"Đều im lặng cho ta!"

Giám đốc phân xưởng quát lớn một tiếng, kéo suy nghĩ của ta trở về thực tại.

Ta đang đứng cùng một đám người ở giữa xưởng, chờ nghe lãnh đạo phát biểu trong buổi thần hội. Nhưng vì mọi người cứ bàn tán về bệnh tình, nên tràng diện vẫn chưa yên tĩnh.

Ta liếc nhìn giám đốc phân xưởng, không đoán được thần thái của vị lãnh đạo cấp cao này. Sắc mặt hắn từ đầu đến cuối nghiêm nghị và khinh miệt, khiến ta không tài nào đoán được liệu hắn có bị bệnh hay không.

Hắn cau có nhìn đám công nhân ồn ào vừa rồi, rồi nói:

"Kỷ luật dạo này ra sao thế hả? Đến buổi thần hội cũng không yên tĩnh được, lắm lời đến vậy sao?"

Đám người nghe xong liền im bặt, cúi đầu xuống, làm như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Đầu tuần này hiệu suất sản xuất của chúng ta cực kỳ kém,"

Giám đốc phân xưởng nổi giận nói,

"Không chỉ có mấy dây chuyền không đạt sản lượng, mà ngay cả tỷ lệ sản phẩm đạt chuẩn cũng giảm sút. Trời nóng, người cũng nóng nảy theo à?!"

Đám người càng cúi đầu thấp hơn, giả bộ như không nghe thấy gì.

"Những lời khó nghe hơn ta không nói. Các ngươi đến đây làm việc, không phải để chơi bời. Ở đây không ai nuông chiều các ngươi. Đừng có lơ là cho ta!"

Giám đốc phân xưởng nói thêm,

"Phân xưởng ta không thiếu người mới. Nếu không làm được thì hôm nay cút cho ta, nghe rõ chưa?"

Ta làm ở đây đã lâu, hiếm khi thấy hắn nổi giận đến vậy. Xem ra công việc của mọi người dạo gần đây đều bị bệnh tình làm trễ nải.

"Điều duy nhất đáng khen là dây chuyền của Trương Lệ Quyên," giọng của giám đốc phân xưởng dịu lại,

"Tuần vừa rồi, họ không chỉ hoàn thành vượt mức nhiệm vụ, mà tỷ lệ sản phẩm đạt chuẩn cũng lên một tầm cao mới. Vỗ tay!"

Vừa dứt lời "Vỗ tay", giám đốc phân xưởng liền tự mình vỗ tay lốp bốp. Nhưng trái lại, đám công nhân không những không vỗ tay, mà còn xì xào bàn tán.

Giám đốc phân xưởng không bị lây nhiễm, nhưng hắn không biết những công nhân này còn mang theo triệu chứng

"không thể vỗ tay cho Trương Lệ Quyên"

.

"Thái độ làm việc của các ngươi là sao hả...?"

Chủ nhiệm rõ ràng cảm thấy tình hình không ổn, tay đang vỗ cũng dừng lại,

"Lười biếng kiểu gì vậy? Không hài lòng với công việc à?"

Nghe ngữ khí của hắn càng trở nên nghiêm khắc, có người bắt đầu vỗ tay, nhưng động tác rất chậm, tiếng vỗ yếu ớt, khó nghe.

Tiếp theo là người thứ hai, người thứ ba.

Vô số tiếng vỗ tay chế giễu hợp thành một bản "hợp tấu" lố bịch nhất trong buổi thần hội.

"Trương Lệ Quyên nhận học đồ cuối tuần này sẽ được chuyển chính thức," chủ nhiệm nói tiếp, "Toàn dây chuyền được thưởng năm mươi đồng.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip