ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Nhật Chung Yên (Mười Ngày Cuối Cùng)

Chương 1380. Ngoại truyện Trương Lệ Quyên (Hai mươi mốt)

Chương 1380 : Ngoại truyện Trương Lệ Quyên (Hai mươi mốt)

"Ngươi để ý ta chết như thế nào?"

Ta có chút không hiểu hỏi,

"Ta hiện tại đã muốn chết ở chỗ này, cùng ngươi có quan hệ gì? Tiền của ta đã đủ mua một bình Bách Thảo Khô kia... Ngươi..."

"Tỷ nhìn thấy phát tởm."

Nàng xoa xoa tay lên quần đùi, sau đó cầm lấy một điếu thuốc đốt lên,

"Tìm việc làm đúng không?"

"Hiện tại không tìm."

Ta nói,

"Ta muốn chết ở đây, ngươi đền ta Bách Thảo Khô."

"Còn rất ngang ngược."

Nàng khẽ cười một tiếng, khóe mắt lộ ra nếp nhăn,

"Ai! Chết còn không sợ, cùng ta đi làm việc, thế nào?"

Ta nhìn nàng một cái, cảm thấy buồn cười lạ thường, khi ta muốn chết, lại có người chủ động đến tìm ta làm việc.

"Đừng lấy ta ra làm trò cười."

Ta ngồi xổm trên mặt đất nhìn nàng,

"Tỷ, chúng ta không thân không quen, ta lại cần rất nhiều tiền, không phải lau bàn quét rác là xong..."

"Ai mà không cần tiền?"

Nàng lắc đầu,

"Loại nha đầu như ngươi, ta thấy nhiều rồi."

"Có thật không..."

Ta nản lòng thoái chí cúi đầu.

"Nhìn tỷ như vầy, ngươi cũng biết tỷ làm gì rồi chứ?"

Nàng thở dài nói,

"Nếu ngươi đã làm rồi thì theo ta đi, tỷ cho ngươi chỗ ở, một ngày có thể kiếm một hai trăm. Chưa làm thì thôi, dòng này của chúng ta không giới thiệu người khác nhập môn, tỷ cho ngươi mười đồng, ngươi ăn bữa cơm, sớm về nhà đi thôi."

Nghe xong câu này, ta ngẩng đầu nhìn nàng. Nàng mặc quần soóc ngắn cùng áo hở ngực, nhưng nàng đâu biết ta mới đến tỉnh thành được mấy ngày, làm sao có thể chỉ nhìn y phục mà đoán được công việc của nàng?

Phải nói rằng, ta bị câu "một ngày có thể một hai trăm" hấp dẫn hoàn toàn.

Nếu một ngày có thể kiếm một hai trăm... Vậy một tháng chẳng phải kiếm được năm ba ngàn?

"Tỷ... Việc gì... Một ngày có thể kiếm một hai trăm?"

"Ngươi thật không biết hay giả vờ không hiểu hả?"

Nàng nhả vòng khói, tức giận nhìn ta,

"Còn có thể có việc gì? 'Kỹ thuật người làm việc' đó, ngươi làm chưa?"

Kỹ thuật người làm việc... Có thể kiếm một ngày một hai trăm sao?

"Ta... Ta đương nhiên làm rồi!"

Ta đứng lên, hy vọng đã tắt trong mắt dần bùng lên.

Đừng nói lắp chuông đồng cần kỹ thuật, ta học được đủ loại kỹ thuật điện tử trong phân xưởng cũng dùng được mà!

"Làm rồi...?" Nàng nhíu mày quan sát ta, dường như không tin lắm. Mấy giây sau, nàng khẽ hỏi, "Tên gì?"

"Ta... Gọi Điềm Điềm."

Ta nói.

"Thao, nghe cái tên này... Ngươi thật sự làm rồi hả?"

Khi nghe cái tên "Điềm Điềm", nàng rõ ràng yên tâm hơn một chút,

"Vậy được... Vậy trước tiên đừng chết, theo tỷ đi."

Vậy... thật sự là như vậy sao?

Cái tên "Điềm Điềm" sẽ mang lại may mắn cho ta?

"Ta trong nghề gọi Tiểu Nhã, ngươi cứ gọi ta là Tiểu Nhã tỷ."

Nàng vừa nói, vừa dẫn ta ra khỏi chợ lao động, miệng lẩm bẩm,

"Thật là kỳ, tỷ đến tìm hồ sơ còn nhặt được một nha đầu."

Ta đi theo nàng, một đường đi đến ven đường cái, nơi đó có một chiếc xe van cũ kỹ đang đậu.

"Đi thôi." Nàng vỗ vai ta,

"Trên xe còn hai nha đầu, sau này ba người các ngươi cùng tỷ ăn cơm, có tỷ thì không đến lượt các ngươi đói đâu."

Nàng kéo cửa xe van, ta nhìn vào, hàng ghế đầu có một người đàn ông mặc đồ đen lái xe, hàng ghế thứ hai và thứ ba mỗi hàng có một nữ tử. Tất cả đều nhìn ta với ánh mắt tò mò.

Tiểu Nhã tỷ ra hiệu ta ngồi vào hàng ghế thứ hai, nàng cũng ngồi vào ghế phụ.

"Tiểu Nhã

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip