Chương 102: Chương 102
Thẩm Luyện bọn nhỏ đã ngồi ngay ngắn vào bàn ăn. Thẩm Các từng bát từng bát bê thức ăn ra bên ngoài. Thẩm Đồ nhìn vào những món ăn ở trên bàn, cảm thấy có một câu đến lúc cần phải nhắc nhở hai người họ rồi.
"Cha, mẹ, con đại biểu cho con trai của cha mẹ thông báo với cha mẹ, chúng con đã rất lâu không có ăn thịt rồi."
Thẩm Các cười ôi một tiếng.
"Đừng nóng vội, đây không phải là muốn nói đến chuyện này đó sao."
An Dạng ừ một tiếng, cởi tạp dề ở trên người ra rồi chia bánh cao lương cho bọn nhỏ.
"Ăn cơm trước đã."
Thẩm Các nhận lấy chiếc bánh cao lương mà An Dạng đưa qua.
"Đang trong kì nghỉ, lại thêm mùa thu hoạch đầu năm nay thu hoạch được không tệ, buổi trưa sẽ đi căn tin nhận thịt."
Lời của anh vừa mới nói xong, bốn đứa nhỏ đều sắp ngồi không yên nữa rồi.
An Dạng cũng rất vui vẻ, thật sự là thịt không dễ mua. Trước đó, con đường để bọn họ có thể có thịt ăn chỉ có đi vào hợp tác xã cung - tiêu trong huyện để mua, nhưng mà con đường đi vào hợp tác xã cung - tiêu trong huyện phải đi hết mấy tiếng đồng hồ liền, đến đâu thì cũng bị già trẻ trong huyện xếp hàng mua hết đi rồi.
Ngoài ra, còn có chỗ khác đó chính là ở chợ phiên, gặp được một lần chính là có may mắn lắm rồi, ở nông thôn không phải gặp vào những ngày lễ lớn thì cũng là không có thịt ăn.
"Vậy khi nào thì đi nhận ạ, một nhà có thể nhận bao nhiêu ạ?"
Thẩm Các nhìn những người trong nhà mình.
"Hai cân vậy, chỉ tiêu là một người lớn sẽ là nửa cân, hai đứa nhỏ thì mới được nửa cân."
An Dạng nghĩ ngợi một lúc cảm thấy hai cân cũng không ít rồi.
"Được, vậy bây giờ chúng ta bỏ phiếu biểu quyết một chút, xem hai cân thịt này, đều muốn ăn cái gì? Đối tượng chọn sẽ là há cảo, bánh bao, bánh có nhân, còn có thịt kho tàu."
Thẩm Đồ ở phương diện ăn uống vĩnh viễn luôn là người nhanh nhất.
"Mẹ, bánh có nhân là bánh gì thế ạ?"
Trong đôi mắt của cậu nhóc tràn ngập đều là sự khát khao kiến thức, thật sự là muốn biết rồi.
An Dạng không ngờ rằng cậu nhóc đến cả bánh có nhân cũng không biết.
"Thì là bên trong bánh có kẹp thêm thịt, mẹ sẽ rán bánh ở trên chiếc chảo của nhà chúng ta, vỏ bánh vàng giòn, bên trong là nhân thịt chảy mỡ thơm nức."
Thẩm Đồ chưa ăn qua, nhưng mà những món khác cũng đều muốn ăn, thật sự là quá khó để lựa chọn rồi.
An Dạng lại nhìn về phía Thẩm Luyện.
"Thẩm Luyện, con là anh cả, con muốn chọn món nào hả?"
Thẩm Luyện nhếch môi.
"Con cũng không biết, các em trai chọn gì thì con ăn món đó, món nào cũng được ạ."
Dù sao thì chỉ cần là món mà mẹ làm ra thì khẳng định là đều ngon thôi.
An Dạng lại nhìn về hai đứa nhỏ.
Thẩm Dư là người mà trong bốn đứa này đối với vấn đề ăn uống không có hứng thú nhất.
"Con đều được ạ, xem Tiểu Kỳ muốn ăn gì thôi ạ."
Ánh mắt của An Dạng lại hướng về phía Thẩm Kỳ. Bình thường Thẩm Kỳ là một đứa trẻ rất ngoan, cũng không làm loạn, hơn nữa vĩnh viễn luôn là người có quy tắc nhất.
"Con nghe theo anh hai ạ, để anh ấy chọn đi."
An Dạng thở dài một tiếng, cô đã biết rồi, đây sẽ là vấn đề mà thảo luận mãi cũng sẽ không ra được kết quả.
"Vậy mấy đứa các con nghiêm túc bàn bạc một chút xem, dù sao thì thịt cũng vẫn chưa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền