Chương 104: Chương 104
Thẩm Đồ nhìn thấy An Dạng xách thịt về, vèo một cái liền chạy ra vây quanh.
"Thật ngon nha, con chỉ nhìn thôi cũng có thể cảm thấy ngon."
Sau đó suy nghĩ một chút lại nói ra.
"Mẹ, mẹ, nhiều thịt như vậy, có thể làm thật nhiều món ngon không, con sẽ ăn hết tất cả."
An Dạng đem thịt cất vào trong cái chậu bên trong nhà bếp.
"Vậy con đi xem bột mì nhà chúng ta đi, hôm nay mới phát bột ngon đấy, làm một đợt lần này là cả một tháng sau các con sẽ không có bột ngon để mà ăn nữa đâu."
An Dạng vừa nói vừa đem cái nắp đậy lên trên cái chậu. Cô nhìn một cái là có thể nhìn ra trong cái đầu nhỏ ấy của cậu nhóc đang nghĩ gì rồi.
Thẩm Đồ nhớ đến đợt bánh bao lần trước, cậu nhóc phải đi tìm anh em thương lượng một chút, lập tức quay người chạy đi.
Sau khi Thẩm Đồ đi, An Dạng lại lấy thêm một chút tiền và phiếu, rồi đi ra ngoài. Cô sắp thèm đến mức sắp rớt nước nhãi luôn rồi.
Đợi đến khi hai người bọn họ, An Dạng và Vương Tú Tịnh, lại đi quay trở lại căn tin, thì mọi người gần như đã nhận xong gần hết thịt rồi.
Bác chia thịt trong căn tin đã đang thu dọn thớt, dao những thứ đồ đạc linh tinh.
An Dạng cười đi qua đó.
"Anh à, tôi muốn hỏi một chút, nội tạng với mấy thứ đồ vụn vặt ở trong cái thùng này phải làm thế nào ạ?"
Người đàn ông chia thịt ở trong căn tin nhìn có vẻ rất cao lớn và mạnh mẽ, nhưng mà thật sự lại nói chuyện rất lịch sự. Anh ta tuy không quen biết An Dạng nhưng lại quen Vương Tú Tịnh.
"Cái này à, tôi đều là để cho nhân viên trong nhà hàng chia cho nhau, bởi vì những cái này thì mọi người đều không bằng lòng lấy, trong căn tin nếu như dùng để làm thức ăn cho mọi người thì cũng không có lợi, vốn dĩ cũng không có được bao nhiêu, vì vậy đều là để ở sau nhà bếp ai mà bằng lòng lấy thì lấy đi, nếu như bọn họ đều không muốn thì tôi đành phải tự mình cầm về nhà thôi."
Anh trong căn tin vừa nói mà động tác dưới tay cũng không hề dừng.
An Dạng chỉ là cảm thấy đáng tiếc, món đồ tốt như vậy mà.
"Vậy tôi có thể lấy một ít không? Tôi có đem theo tiền và phiếu đây."
Nói cái liền muốn móc tiền và phiếu ra, khẳng định không thể lấy không đồ.
Anh trong căn tin nhìn thấy An Dạng lấy tiền ra, cười ha ha lên.
"Đồng chí à, cô là người nhà mới đến nhỉ, tôi nhìn liền thấy mặt cô không quen, chúng tôi ở đây không dùng cái này, cô cứ cầm lấy đi, cũng không phải là thứ đồ đáng tiền gì cả."
An Dạng với Vương Tú Tịnh nhìn nhau một lát.
"Như vậy có được không ạ?"
Anh trong căn tin thở dài một tiếng.
"Đồng chí à cô cứ cầm đi đi, chúng tôi ở đây là căn tin quân khu nên không có kẹt xỉ vậy đâu."
Nói lời liền nhìn qua Vương Tú Tịnh.
"Chị dâu, vị này là người nhà của ai vậy? Coi như là tôi trí nhớ tệ, không nhận ra được."
Vương Tú Tịnh cũng cười lên.
"Chị ấy không thường ra ngoài đi lại, chị ấy là người nhà của tiểu đoàn trưởng Thẩm."
Anh trong căn tin nghe thấy cô ấy là ai, lập tức bỗng nhiên ngỡ ra, vợ của tiểu đoàn trưởng Thẩm tuy rằng không hay ra ngoài, nhưng mà ở trong quân đội, rất nhiều người đều biết đến cô.
"Vậy em dâu Thẩm lại càng phải lấy nhiều một chút rồi, tiểu đoàn trưởng Thẩm bình thường khi đi ra ngoài hay gì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền