Chương 106: Chương 106
An Dạng mở cái nắp ra, nhìn bột nhào ở trong cái chậu, đã nở ra hết rồi.
Thẩm Các vẫn còn muốn nói gì đó thì tiếng An Dạng băm thịt ở trong nhà bếp đã dừng lại rồi.
"Nhân băm xong rồi đó, anh đem nó đặt vào trong chậu đi, tôi xem xem bột ở bên này."
Thẩm Các nhìn Thẩm Luyện một cái rồi đi vào trong nhà bếp.
Thẩm Luyện đến gần lại bên cạnh An Dạng, giọng nói vô cùng thấp.
"Mẹ, cha của con sợ mẹ đó."
An Dạng mím môi cười cười, cũng thấp giọng nói.
"Sao con lại biết vậy?"
Thẩm Luyện lắc lắc đầu.
"Con không nói cho mẹ biết đâu."
An Dạng nhìn cậu nhóc.
"Trẻ con mà hiểu biết nhỉ."
Trong khi đó, Thẩm Dư ở bên cạnh vốn dĩ đang cùng với Thẩm Kỳ chơi sắp xếp chữ số, âm thầm nói tiếp vào một câu.
"Anh cả không có nói linh tinh."
Thẩm Các nghe vậy nhéo lấy tai của cậu nhóc.
"Cha làm sao lại phát hiện, các con bây giờ đều không còn sợ cha nữa rồi, cứ đợi đó, cha để cho các con đứng xó tường."
Thẩm Luyện lắc lắc đầu.
"Vậy chắc là có lẽ không thành công được rồi cha à, mẹ con không có cho đâu."
Quá trình gói há cảo diễn ra rất thuận lợi, An Dạng lăn vỏ bánh, Thẩm Các theo đó gói bánh.
Sau đó lại đi đun nước.
Nhân vẫn chưa gói hết, nhân còn thừa thì để ngày mai dùng làm bánh nhân.
Thật ra thì ăn há cảo là một loại thói quen, khi mà cuộc sống được cải thiện, tốt hơn sẽ ăn há cảo, đến ngày gì đó cũng phải ăn há cảo.
Há cảo bản thân nó đại diện cho sự đoàn viên, thường thường sẽ luôn là khi mà cả một nhà ở cùng nhau thì sẽ ăn.
An Dạng theo như thói quen cũ nấu cho mấy người họ bát canh chua.
Thẩm Đồ lại nghĩ muốn ăn há cảo rán.
Lại làm một đĩa há cảo rán.
Tóm lại lần làm há cảo lần này là toàn bộ đều ăn hết, dù sao thì cũng là rất lâu rồi chưa được ăn thịt.
Buổi trưa mọi người ngủ một giấc ngủ trưa.
Đợi đến lúc cô ngủ dậy thì trong nhà cũng đã không còn thấy ai rồi, chắc là mấy người này lại đi ra ngoài chơi rồi cũng nên.
Thẩm Luyện dẫn theo các em trai cùng với Nha Nha ở cùng với nhau.
Vẫn là địa điểm cũ, bên cạnh còn có Vu Tiểu Lộ và Vu Tiểu Lan.
Nha Nha ngồi ở bên cạnh một hòn đá.
"Thẩm Luyện, thật ngưỡng mộ cậu nha, thím đối với cậu thật tốt."
Thẩm Luyện đứng ở bên cạnh.
"Chị Nha Nha, người đó đối xử với chị không tốt sao?"
Nha Nha cúi đầu nghĩ ngợi một lúc.
"Thật ra thì cũng rất tốt, nhưng mà tôi sợ, cha tôi bình thường đối xử với tôi cũng rất tốt, nhưng mà đến sau này thì ông ấy cũng không cần chúng tôi nữa rồi."
Cô bé không hiểu tại sao người lớn lại có thể thay đổi dễ dàng như vậy.
Thẩm Đồ ôi chao một tiếng.
"Tôi cảm thấy thật sự rất khó nha, tại sao những đứa trẻ như chúng ta lại phải nghĩ nhiều như vậy làm gì."
Thẩm Luyện lườm cậu nhóc một cái.
"Vậy cũng không thể giống như em được, bình thường chỉ biết nghĩ đến có ăn."
Thẩm Đồ bĩu môi hừ nhẹ một tiếng.
Nha Nha nghe thấy hai người họ đấu võ miệng thì lại nở nụ cười.
"Các cậu thật tốt, có anh em, tôi thì chỉ có một mình tôi thôi."
Nói xong còn thở dài một hơi.
Yên tĩnh một lúc.
Nha Nha cắn cắn môi.
"Biết thế hôm nay lúc mẹ tôi hỏi tôi, tôi dứt khoát đồng ý luôn."
Cô bé biết mẹ một mình không dễ dàng gì.
Thẩm Luyện rất hiểu cảm nhận của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền