ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 51: Chương 51

Mọi người ngồi ghế ở bên ngoài ăn uống. Tư lệnh Trần vừa ăn vừa khen:

"Ăn ngon lắm, lương bì này ngon hơn nhiều so với lúc tôi ăn ở trên tỉnh, tinh bột mì này được chưng rất vừa lửa."

Nhỏ thêm vài giọt dầu mè, mùi thơm lan tỏa. Từ đầu đến cuối Trần Tĩnh vẫn luôn săn sóc con gái ăn cơm.

An Dạng vừa ra khỏi nhà bếp vừa lau lau tay.

"Mọi người thấy thế nào, ăn có vừa miệng không ạ."

Dì Trần giơ ngón tay cái lên.

"Dạng này, con làm cái này thật sự ăn rất ngon, Thẩm Các đúng là có phúc."

An Dạng cười cười đáp lại:

"Nói thật với dì chứ con cũng cảm thấy Thẩm Các có phúc lắm ạ."

Mấy người bọn họ cũng đều nở nụ cười vui vẻ.

An Dạng biết bọn họ có chuyện riêng nên không muốn mọi người phải trì hoãn liền nói:

"Vậy con đi về trước đây."

Dì Trần nhanh chóng đứng lên tiễn An Dạng ra đến cửa.

Trên đường trở về, An Dạng cũng đã đoán được, chắc là Trần Tĩnh đang gặp chuyện liên quan đến nhà chồng. Chỉ sinh được một bé gái, mẹ chồng nhà đó chắc chắn sẽ không hài lòng. Chỉ là bản thân cô lại không hề nghĩ tới, con người Trần Tĩnh có bối cảnh gia đình như vậy thế mà vẫn không sánh nổi một đứa con trai. Thở dài một hơi, An Dạng tự thấy bản thân mình đã may mắn khi lựa chọn đúng người như Thẩm Các, không cần sinh con cái, cũng chẳng cần phải chịu đựng những chuyện như thế này. Hai người trong một cuộc hôn nhân vốn chính là mong muốn được ở bên nhau để cuộc sống ngày một tốt hơn, nhưng nếu cuộc sống hai người lại trôi qua chẳng mấy vui vẻ như khi còn độc thân vậy hôn nhân đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Cùng lúc ấy, dì Trần ăn xong bát lương bì của mình liền lau miệng hỏi:

"Con nghĩ sao?"

Trần Tĩnh vốn đang có chút do dự, nhưng vừa rồi mới nhìn thấy An Dạng, liền cảm thấy con người sống ở trên đời cũng nên giống với cô ấy, trông vô cùng thoải mái.

"Mẹ, con sẽ trở về bàn chuyện ly hôn với hắn ta."

Tư lệnh Trần hừ một tiếng.

"Trở về cái gì mà trở về, gọi nó lại đây, cha thật sự rất muốn nhìn xem nó có dám lại đây hay không đấy."

Ông luôn bảo bọc con gái từ lúc còn nhỏ đến khi lớn lên, chứ không phải để cho gia đình nhà người ta bắt nạt như vậy.

Trần Tĩnh vẫn có chút băn khoăn, bà mẹ chồng của cô vốn dĩ chính là người ngang ngược không biết phải trái, nếu gọi hắn tới đây, đến lúc đó bà ta lại lăn lộn khóc lóc om sòm ở trong sân, mặt mũi của cha mẹ cô liền thật sự chỉ vì bản thân mình mà bị ném đi luôn rồi.

"Cha, con vẫn muốn tự mình trở về, còn Nha Nha thì ở lại đây."

Cô đang nói còn duỗi tay sờ sờ lên mái đầu Nha Nha.

"Sau này con sống cùng với mẹ còn có cả ông bà ngoại được không?"

Nha Nha đang ăn, nước sốt lương bì còn đang dính ở trên mặt, khi nghe được lời này liền gật gật đầu ngay lập tức. Cô bé thích nơi này, cũng thích thím vừa nãy, còn có cả đồ ăn ngon. Nha Nha vô cùng vui vẻ.

Tư lệnh Trần cũng hiểu rõ con gái mình đang suy nghĩ gì.

"Cha đi với con."

Dì Trần vội nói:

"Bây giờ ông vẫn đang có công việc của mình, đừng có hồ đồ, cứ để tôi đi cùng với con cũng được."

Tư lệnh Trần suy nghĩ một hồi rồi nói:

"Thôi để An Dạng đi cùng hai mẹ con bà nữa, đầu óc của nó nhạy bén."

Dù sao cũng đều là người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip