ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 523: Chương 523

Thím Ba và An Dạng ngồi ở buồng trong nói chuyện.

"Cũng may nhà anh cả, anh hai không đến đây ăn cưới, nếu không lúc này chắc chắn sẽ gặp phải cháu, đến lúc đó lại khiến cháu gặp phải rắc rối."

An Dạng cũng cảm thấy kỳ lạ, tuy có quan hệ thân thiết như vậy nhưng thật ra hai nhà các cô còn chưa gặp mặt nhau lấy một lần.

"Không sao đâu ạ, không cần phải lo lắng về cái này."

Hứa Huệ và An Kiến Quốc vẫn đang ở ngoài tiễn họ hàng thân thích trở về, đưa cho đầu bếp tiền và thuốc lá, còn có cả thịt đầu heo cũng gửi cho người ta mang về, đây đều là phong tục.

Mấy đứa nhóc Thẩm Luyện ở bên ngoài giúp đỡ mọi người bê bàn, sắp xếp ghế lại.

Một giờ rưỡi, An Dạng liền mang theo đám nhỏ rời đi, nếu không sẽ trễ mất chuyến xe lửa.

Thím Ba dẫn mọi người trong nhà tiễn mẹ con An Dạng ra đến đầu thôn, dân làng mới biết được An Dạng đã dẫn theo mấy đứa con trở về. Mọi người ở trong thôn không ai biết rõ ràng chuyện của An Dạng là thế nào, đều cho rằng ngoại trừ trong đó có một đứa là năm đó cô mang đi, còn lại đều là do cô sinh ra.

Mấy người đi đến công xã, sau đó ra nhà khách để trả phòng, cuối cùng mới xuất phát đến ga tàu hỏa.

Bốn giờ chiều An Dạng mới lên xe về nên không vội vàng đi luôn, cô vẫn còn thời gian ngồi xuống nói chuyện với mọi người.

Bốn giờ xe lửa chuẩn bị rời bến.

Thẩm Đồ ngồi ở một bên.

"Mẹ, cỗ nhà bà Ba ăn ngon thật đấy, ban đầu bọn con còn hơi bối rối nhưng sau đó đều phải nhanh tay mới gắp được đồ để ăn."

Nói xong lại nhìn sang Thẩm Luyện.

"Còn có anh cả nữa, thật sự rất nhanh nhẹn đấy ạ, vừa gắp chuẩn lại còn mau, mấy đứa bọn con đều ngồi nhìn động tác của anh cả."

Thẩm Luyện bị Thẩm Đồ nói như vậy tự nhiên cũng cảm thấy hơi xấu hổ.

"Không phải anh vẫn gắp đồ ăn cho em còn gì nữa?"

Thẩm Đồ cười hì hì.

"Em biết mà, cho nên không phải bây giờ đang khen anh đấy sao?"

Thẩm Luyện tức giận hừ một tiếng.

"Em đang rất cảm ơn anh, còn vô cùng cảm động mà cảm ơn anh."

Trên đường trở về cũng rất thuận lợi, chỉ có điều ngồi xe lửa lâu liền tránh không được cảm thấy mệt mỏi.

Xuống khỏi xe lửa, trở về Bình Nam hít sâu một hơi mới thật sự cảm thấy lúc này mình đã về được đến nhà rồi.

Từ ga tàu hỏa về đến quân khu, lúc đó là khoảng hơn ba giờ chiều ngày mười lăm, quân khu cũng đang có tuyết rơi, thế nhưng hôm nay lại có chút náo nhiệt.

"Mọi người đã trở lại rồi, vừa kịp lúc buổi tối nay quân khu chúng ta chiếu phim điện ảnh, vào chỗ ngồi đi thôi."

Phương Từ đúng lúc gặp phải bọn họ, cô ta liền khoanh tay nói.

An Dạng đứng ở bên người cô ta.

"Vậy ghế của cô đâu? Không đi chiếm chỗ ngồi trước sao?"

Phương Từ nhướng mày cười cười.

"Vậy cô nhìn xem, nuôi con trai để mà làm gì, chẳng phải là để đến lúc này dùng đến sao?"

An Dạng lắc đầu cười.

"Được, cô đi trước đi, chúng tôi bây giờ vất vả lắm mới về được đến nhà nên muốn nghỉ ngơi một chút trước đã."

Phương Từ duỗi tay đặt lên cánh tay An Dạng.

"Các cô đi mãi chẳng chịu về, tôi nghe Nghiêm Cách nói, tư lệnh trưởng Thẩm vẫn luôn ở, à không, thầy Thẩm, cũng không trở về nhà lấy một ngày, ngoại trừ mỗi buổi tối."

An Dạng nghe được lời này liền nhíu mày lại.

"Chuyện này

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip