Chương 527: Chương 527
An Dạng đang ở trong nhà bếp thái thịt ba chỉ thành từng khối một.
"Thịt heo lần này mang về ngon lắm, buổi trưa nấu thịt kho tàu đi, vừa lúc trong nhà để dành được một ít gạo, hôm nay sẽ nấu cơm ăn."
Lương thực ở đây chủ yếu đều là lúa mì, gạo không có nhiều lắm, ở các tiệm gạo cũng chỉ có mì sợi là mặt hàng chính. Có đôi khi sẽ chuyển đến đây hai túi gạo, cũng đều phải tranh nhau mới mua được, trong nhà mà có ít gạo đều sẽ cất đi để dành.
An Dạng không để ý đến mấy người bọn họ nữa, dù sao chỉ cần chúng ở với nhau thì ngày nào cũng có chuyện để nói. Cô đi vào nhà bếp nhìn chỗ thịt vừa mới đi lấy về.
"Không có việc gì làm đâu, con đi ra ngoài đi."
An Dạng đang ở trong nhà bếp nấu cơm trước, đong vào mỗi bát non nửa bát gạo, sau đó cho nước ấm vào, nhiều hơn so với lúa mì một ít, đặt lên trên bếp, cho thêm củi gỗ vào dưới đáy là xong, sau đó bắt đầu tập trung hầm thịt kho tàu.
Không cần dùng đến bếp than, An Dạng lấy luôn cái chảo đất nhỏ thường để xào rau, nấu lửa nhỏ liu riu, món thịt kho tàu nấu xong lại càng dậy mùi thơm.
Thịt ba chỉ được thái thành từng miếng nhỏ vuông vức đều đặn, trụng qua nước sôi để tan bớt máu, sau đó được ngâm trong nước lạnh. Cho dầu vào đáy chảo, thêm đường phèn vào thắng lên đến khi đường chuyển thành nước màu thì cho thịt ba chỉ vào cho lên màu, sau đó cho thêm các loại hồi hương, tiếp theo đổ thêm rượu. Nếu đổ hết toàn bộ rượu thì sẽ ăn ngon hơn, nhưng Thẩm Các lại không thể uống rượu, thế nên chỉ đổ thêm vào một ít, tiếp đó cho thêm nước sôi, muối, nước tương, rượu nấu ăn rồi đậy vung nồi lên, lửa nhỏ hầm lâu. Muốn để cho món hầm được ngọn và đủ mềm thì độ lửa là yếu tố đặc biệt quan trọng, cho nên vừa rồi cô mới từ chối nhờ Thẩm Đồ giúp đỡ.
Trong khi đó, bên ngoài...
Thẩm Đồ nghe được An Dạng nói vậy, liền chỉ nghĩ về nó mà chẳng suy nghĩ được gì.
"Mẹ ơi, có cần con giúp đỡ gì thì cứ nói thẳng, không cần khách khí đâu ạ."
Ánh mắt Thẩm Đồ đầy trông mong nhìn An Dạng đang lấy thịt ba chỉ ra, cậu nhớ trước kia mẹ cũng đã làm món này một lần rồi, màu sắc mê người, miếng thịt khi cho vào miệng vô cùng mềm, ăn cực kỳ ngon mà không ngấy một chút nào.
Thẩm Kỳ đứng bên cạnh Thẩm Đồ thúc giục.
"Anh cả gọi trở về chơi cờ."
Thẩm Đồ vô cùng miễn cưỡng trở về ngồi xuống.
"Anh cả, anh đánh không lại em đâu."
Thẩm Luyện buồn bực tự hỏi tại sao da mặt của tên Thẩm Đồ này có thể dày như vậy được, đã mười mấy năm rồi mà không thay đổi một chút nào, hơn nữa còn duy trì vô cùng tốt.
"Em không quấy rối, anh chắc chắn có thể thắng em."
Thẩm Đồ liền tấm tắc mở miệng.
"Anh cả, cái này gọi là làm binh bất yếm trá (*Người điều binh không ngại dùng mọi thủ đoạn để có thể đánh thắng đối thủ)."
Thẩm Luyện hừ lạnh hạ cờ.
"Thẩm Đồ, nếu em lại quấy rối, một lúc nữa anh sẽ đánh cho em thua tơi bời."
Thẩm Đồ khua môi múa mép không ngừng, hơn nữa cậu cũng có vài chiêu thức của riêng mình, nhưng ở trước mặt anh cả, cậu vẫn đóng vai một đứa em trai ngoan ngoãn tương đối tốt.
"Không quấy rối thì không quấy rối, ai sợ ai."
Hai người chơi lại từ đầu, Thẩm Kỳ và Thẩm Dư nhanh chóng ngồi vào chỗ, tụm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền