Chương 53: Chương 53
Từ chỗ này đi đến tỉnh lẻ, tính ra phải mất khoảng một ngày đường. Hơn năm giờ sáng ba người đã xuất phát, đến được nhà có lẽ đã là bốn giờ hơn buổi chiều.
Suốt cả đường đi, An Dạng vẫn luôn miệng kể chuyện vui.
"Trong vườn nhà em trồng dưa hấu, hạt giống dưa tốt lắm, có lẽ không lâu nữa là sẽ nảy được mầm."
Trần Tĩnh nghe An Dạng kể về cuộc sống thường ngày, tâm trạng cũng từ từ bình tĩnh lại.
Dì Trần nghe con gái mình kể, có rất nhiều chuyện cô chưa từng mở lời nói chuyện với bà.
"Cái con bé ngốc này, nhiều chuyện như vậy mà sao không biết nói ra."
Trần Tĩnh cắn chặt răng.
"Mẹ, con cũng đã hơn ba mươi, làm sao có thể dựa vào nhà ngoại mãi được chứ."
Dì Trần thở dài một hơi, cuối cùng lại không nói gì nữa. An Dạng không tiện lên tiếng nên cũng chẳng hé răng nửa lời.
Nhưng xã hội này đối xử với phụ nữ rất khắc nghiệt.
Trần Tĩnh thừa hưởng sự giáo dục của tư lệnh Trần, vốn dĩ không phải là người nổi bật gì, nói khiêm tốn thì là người điềm đạm ít nói. Sau này lại có duyên biết đến Vu Huy, dần dần yêu đương rồi ở bên nhau, thuận theo tự nhiên mà kết hôn. Trần Tĩnh cũng thật sự thích hắn, hơn một năm sau khi kết hôn cuộc sống vẫn rất tốt đẹp. Chỉ là đã bắt đầu xảy ra đủ loại mâu thuẫn. Vu Huy buồn bực vì công việc không thuận lợi, muốn Trần Tĩnh hỗ trợ, Trần Tĩnh lại không đồng ý. Đã thế hắn ta còn đưa mẹ ruột mình ở quê lên sống cùng. Nha Nha ra đời vì Trần Tĩnh sinh non, đã thế còn không được ở cữ đàng hoàng mới sinh ra đủ loại bệnh tật. Mấy năm trôi qua, Vu Huy vẫn không chiếm được chỗ tốt nào từ Trần Tĩnh. Nên thái độ cũng khác nhau một trời một vực so với trước kia.
Lúc này Vu Huy đang là phó chủ nhiệm hậu cần của chính quyền tỉnh, nghe nói năm nay có khả năng được thăng chức. Nhà ở của họ được quy định dựng theo kiểu nhà ngang, bản thân hắn lại làm việc ở bộ hậu cần nên nhà mình ở đương nhiên sẽ phải tuân theo.
Khi đến nơi, Trần Tĩnh lấy chìa khóa mở cửa đi vào. An Dạng mới nhìn đến căn phòng này thấy thật sự rất lớn. Có bốn cái phòng ngủ.
"An Dạng cứ ngồi tự nhiên, con đi rót nước cho hai người."
Trần Tĩnh đi vào phòng bếp lấy ấm trà. Dì Trần nhìn căn phòng ở thế này, trong lòng liền nổi lên chút khó chịu. Vừa mới nhớ tới cuộc sống mà con gái mình đã phải trải qua như thế nào ở đây, bà liền hận không thể đánh chết Vu Huy. Trần Tĩnh rót trà mời hai người họ.
"Mẹ ơi, con đi thu dọn đồ đạc."
Dì Trần chỉ ừ một tiếng đáp lại. Trần Tĩnh xoay người trở vào buồng trong.
Mới ngồi trong nhà chưa được bao lâu đã có người đẩy cửa bước vào. Là một bà lão, trong tay cầm quạt hương bồ, tóc trên đầu được chải chuốt gọn gàng không chút lộn xộn.
"Ơ, các cô là ai? Sao lại ở nhà của chúng tôi?"
Dì Trần nhìn thấy bà già này liền hận đến ngứa răng. Bà lập tức liền đứng lên, biểu cảm lạnh lùng.
"Tôi là mẹ của Trần Tĩnh, bà nói xem tôi đến đây để làm gì."
Bà lão kia liền nở nụ cười ngay tức khắc.
"Ai u, bà thông gia tới này, Tĩnh Tĩnh đâu rồi, nó không trở về sao bà? Mới đi có một ngày mà tôi đã nhớ nó rồi đấy."
Các bà đã từng gặp mặt nhau, đó là lúc mới sinh Nha Nha, thời gian dài tới nỗi dù có trông thấy mặt vẫn không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền