ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 557: Chương 557

Thẩm Kỳ cầm một quyển tiểu thuyết để ở bên cạnh lên đọc. Buổi chiều nay cậu đã tìm thấy nó, phía trên còn có ghi chú của Thẩm Đồ. Cậu đã đọc cả một buổi trưa, còn chưa phát hiện ra Thẩm Các về nhà.

Thẩm Các vừa mới đi vào trong buồng lấy ra một tập hồ sơ trong ngăn kéo. Sau khi đọc xong một lượt anh mới thay xong giày, cởi quần áo khoác rồi đi tới phòng khách. Anh ngồi xuống bên cạnh An Dạng.

"Em sao rồi, hôm nay nói chuyện thế nào?"

An Dạng đang lấy một cái kim ra sau đó tiếp tục dệt áo lông. Nghe vậy cô đáp:

"Đương nhiên là thắng lợi trở về rồi."

Thật ra Thẩm Các không bất ngờ lắm.

"Cũng đúng, chỉ có điều tôi không có ở hiện trường, không thấy được phong thái lúc đó của em."

An Dạng trừng anh một cái.

"Anh có thể câm miệng."

Thẩm Các rất tự giác không tiếp tục chủ đề này nữa. Anh chuyển sang hỏi:

"Vậy em đã làm cơm chiều rồi à?"

An Dạng bỏ kim may áo lông xuống, giật mình nói:

"Quên mất."

Đúng lúc đó, cuối cùng Thẩm Kỳ mới phát hiện cha mình đã trở lại. Cậu ngẩng đầu lên nói:

"Không phải mọi người đều bảo không đói bụng sao? Mẹ lại quên mất còn có cha rồi à?"

Thẩm Các nhìn về phía An Dạng, khó hiểu hỏi:

"Cái gì gọi là lại quên mất?"

An Dạng trừng mắt lườm Thẩm Kỳ một cái. Lúc trước đứa nhỏ này có như vậy đâu, sao lại trở thành thế này? Thẩm Đồ nhập vào người rồi à? Cô vội xoa dịu:

"Không có việc gì, anh muốn ăn gì, bây giờ tôi đi nấu cho anh ngay."

Thẩm Các cảm thấy có vấn đề, bèn nói:

"Ta muốn ăn bánh nướng chảo với canh chua."

An Dạng liền đứng lên đi vào trong bếp, đeo tạp dề lên. Canh chua rất dễ làm, bánh nướng chảo cũng không có gì phức tạp, nấu hai cái nồi cùng lúc rất nhanh là xong.

Đầu tiên cô đảo bột bánh nướng chảo lên, cho thêm muối, gia vị và cả hành hoa tươi thái nhỏ vào trong. Rán bánh trong chảo đất ăn rất ngon, còn về phần canh chua thì nấu ở bếp than. Vừa làm cô vừa hỏi vọng ra:

"Mấy người các con có đứa nào còn muốn ăn nữa không?"

Cô nhất định phải hỏi trước một lần, nếu không đến lúc đó làm xong hết rồi mới bảo đói đòi ăn. Thẩm Luyện và Thẩm Dư lúc này mới thôi không chơi cờ nữa, hai người đều vào nhà bếp giúp đỡ cô một tay.

"Đói ạ, mẹ làm thêm cho con một phần nữa nhé."

- Thẩm Luyện nói.

Thẩm Dư cũng gật đầu đồng tình. Thẩm Kỳ vẫn đang ở trong nhà chính đọc sách đến quên cả trời đất, thế nhưng cũng không quên kêu đói đáp lại cô.

An Dạng thở dài, đây là một ví dụ điển hình, lúc trước không đi nấu cơm cũng không có ai thấy đói, một khi nấu cơm thì cả nhà đói bụng. Chỉ có thể cho thêm bột mì vào chậu rồi rót thêm nước, làm nhiều hơn một chút.

"Vậy hai người các con, ai đi nhóm lửa, người còn lại thì đi hái rau."

Thẩm Luyện nhanh chóng đi nhóm lửa, Thẩm Dư hái được một nắm rau cải thìa trong nhà. Đây là giống cây trồng được ở trong nhà, tuy không trồng lên được nhiều lắm, nhưng vẫn rất tốt, ăn cũng rất ngon. Cùng lúc đó, Thẩm Các cũng đi vào trong bếp, anh thấy mọi người đều tập trung hết ở đây thì hỏi:

"Các con còn muốn ăn nữa à?"

Thẩm Dư vừa nhặt rau vừa ngẩng đầu thốt lên một tiếng xác nhận. Thẩm Các bất đắc dĩ lắc đầu thở dài.

"Nhịn một chút, nhịn một chút, vài bữa nữa là đi hết khỏi đây rồi."

An Dạng nở nụ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip