ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 562: Chương 562

Buổi tối trước ngày xuất phát, dì Trần sang nhà. Bởi vì lần trước đi tiễn mấy đứa trẻ, không ai cho bà mang đồ đạc lỉnh kỉnh đến, đã được nhắc nhở trước nên lần này bà không mang theo gì cả.

"Đến đây, đây là tiền và phiếu ông bà cho các cháu, thứ này mỏng dễ mang theo, chỉ cần bỏ vào túi mang đi là được."

Thẩm Luyện vốn muốn từ chối không nhận, dù sao trên người bọn họ cũng đã có đủ rồi, không thiếu chỗ tiền này, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt nhắc nhở của mẹ, anh vẫn nhận tiền.

An Dạng thấy đây đều là tâm lý của người già. Nếu con cháu không nhận sẽ không dễ chịu trong lòng, đến lúc nào trở về có thể mua ít quà cáp, chỉ như vậy thôi cũng đã khiến bọn họ cảm thấy vui vẻ. Sau đó sẽ cầm ra ngoài nói với người khác, đây là quà của cháu trai tôi tặng.

Thẩm Đồ thì không giống vậy, cậu vô cùng nhiệt tình nhận lấy. Cậu đến nay đã hai mươi tuổi rồi, không những không giống với anh cả có tiền để dành mà còn thiếu rất nhiều tiền.

"Cảm ơn ông bà ạ, cháu hạnh phúc quá đi."

Dì Trần nghe được lời này liền bật cười đến híp cả mắt, sau đó bà lại ngồi nói chuyện thêm một lúc nữa. Đến khi Thẩm Các cũng tan làm về nhà, bà liền đi về, không làm phiền thời gian cả nhà bọn họ được ở cùng nhau.

An Dạng tiễn người ra đến cửa.

Thẩm Các cởi mũ ra.

"Cha có một chuyện muốn nói với mọi người."

An Dạng thấy bộ dạng của anh vô cùng nghiêm túc.

"Là về chuyện của Nguyễn Linh sao?"

Thẩm Các ừm một chút.

"Chi tiết cụ thể thế nào thì tôi không nói được, nhưng Thẩm Dư, nguyên nhân cái chết của cha ruột con có liên quan đến cô ta. Không cần phải cảm thấy cha con yếu đuối, là Nguyễn Linh đã nhúng tay làm thêm một vài chuyện khác nữa. Nhưng đó là tin tức bảo mật, không thể nói quá nhiều cho mọi người biết được, cho nên đừng cho rằng anh ấy chết trông có vẻ dễ dàng như vậy, thật ra còn có nỗi khổ riêng."

Lần đầu tiên Thẩm Dư bởi vì một người chưa từng gặp mặt mà đỏ cả mắt.

Ông ấy chắc chắn là một người rất tài giỏi, thế nhưng vì sao lại ra nông nỗi đó? Chắc hẳn là vì sự nghiệp nghiên cứu khoa học quá to lớn khiến nhiều người không chấp nhận được.

An Dạng có chút khiếp sợ, cô theo bản năng nhìn về phía Thẩm Dư, có lẽ cậu sẽ thấy rất khổ sở.

Trong nhà chính nhất thời im ắng không tiếng động.

Thẩm Các cũng không được biết tin tức đầy đủ thế nào, nhưng càng điều tra lại càng đào ra tin lớn hơn. Lúc này đã không còn là một vụ án vu khống đơn giản như vậy nữa, đương nhiên độ bảo mật cũng được tăng lên, anh cũng chỉ có thể nói bấy nhiêu.

Thẩm Dư không nhắc tới chuyện ra đến thủ đô sẽ đi thăm ông ấy, cậu cảm thấy vẫn không nên gặp thì hơn. Sự thật chính là như vậy, việc mình có thể làm chính là nỗ lực hết mình, hoàn thành cái mà ông ấy còn đang dở dang, như vậy có lẽ sau này nếu có một ngày gặp lại nhau, đối phương cũng sẽ vì mình mà cảm thấy vui vẻ.

Thẩm Luyện giơ tay ra vỗ vai cậu.

"Không có việc gì hết, rồi mọi chuyện cũng đều sẽ trôi qua mà thôi."

An Dạng nhìn cậu không nói gì, bởi vì những tin tức này đều cần cậu phải tiếp nhận dần dần. Cậu đã không còn là đứa nhỏ tứ cố vô thân không nơi nương tựa như lúc bé nữa, đã là người lớn hai mươi tuổi rồi, phải học

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip