Chương 571: Chương 571
Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, ngày trôi qua ngày. Thời tiết cũng càng ngày càng trở lạnh hơn.
Bận rộn vườn tược xong là đã sang tuần mới, nấu cơm cho một người ăn cũng rất đơn giản, bữa cơm bình thường chỉ xào một món, nấu một ít cháo, sau đó có nấu thêm mì sợi cũng chỉ cho vào trong bát một ít mì là xong.
Ăn cơm xong, An Dạng quét tước vệ sinh sân nhà một lượt xong xuôi, sau đó liền ngồi trong nhà chính đọc sách để ổn định lại tâm trạng của mình. Tiếp theo cô mới bắt đầu làm việc, viết ra thành quả thực nghiệm mới nhất của mình, cũng như đưa ra các thử nghiệm mới có tính khả thi. Những việc này một mình cô đều có thể làm được.
Buổi chiều An Dạng bắt đầu nhổ bỏ các loại rau không cần thiết trong vườn để chuẩn bị trồng rau dưa vụ đông, mùa đông cũng sẽ có đồ ăn để ăn. Cải trắng, củ cải đều nhất định phải trồng. Có việc để làm nên thời gian cũng trôi nhanh hơn rất nhiều, bình thường cô không hay ra khỏi cửa liền dứt khoát ở luôn trong nhà cải tạo vườn rau, cộng thêm cả mảnh đất sau nhà nữa.
Dì Trần, Vương Tú Tịnh, Phương Từ, Trần Tĩnh đều sẽ sang đây tán gẫu với cô.
Vương Tú Tịnh và An Dạng cùng nhau gửi xong đồ đạc đi, sau đó hai người cùng nhau trở về.
Vương Tú Tịnh khoanh hai tay lại hỏi.
"Tết năm nay mấy đứa nhóc nhà chị có đứa nào về không?"
Trước mắt An Dạng vẫn nhận được thư của bọn họ đều đều nhưng chưa ai nói có về hay không.
"Xem tình huống thế nào đã."
Vương Tú Tịnh cảm thán một tiếng, lúc này trong nhà đến một người để gây sự cũng không có, cô cũng cảm thấy vô cùng nhàm chán.
An Dạng thì vẫn bình thường, một mình đọc sách giết thời gian, chỉ có điều thời gian cứ trôi càng gần đến tết lòng cô lại càng lo lắng hơn.
"Tiểu Lan bên này sẽ nhanh được nghỉ thôi, thi xong cuối kỳ là được trở về. Bây giờ nó lên đại học rồi cũng thay đổi không ít, người cũng năng nổ hoạt bát lên nhiều, hơn nữa vì biết chuyện cha nó không có ở nhà, còn chủ động nói với tôi, nó nói muốn được về sớm một chút để ở cùng tôi."
An Dạng nghe được lời này cũng bật cười, có con gái còn không phải chính là áo bông nhỏ tri kỷ đấy sao?
"Vậy thì tốt, đúng rồi, em đừng quên tìm chủ nhiệm Nghiêm hỏi xem tết năm nay được ăn thịt gì nhé, trong nhà không có ai nhưng đón tết thì vẫn phải làm bình thường."
Thời gian từng ngày trôi qua, tới tháng mười hai, gần như cả nước đều biết đến trận chiến tranh này. An Dạng làm xong quần áo mùa đông cho mấy người Thẩm Luyện cũng đóng gói lại rồi đem đi gửi cho từng người một.
Cùng lúc ấy, Dương Chấn lần này cũng phải ra ngoài, Nghiêm Cách thì không phải đi, anh ta chủ yếu phụ trách công tác hậu cần trong quân khu. Tính toán thời gian cho dù anh có về đến nhà, cũng phải đến tháng ba tháng bốn sang năm.
Lúc này An Dạng không lo lắng lắm, dù sao bắt đầu chính thức khai chiến là vào tháng hai, bây giờ còn chưa tới nơi, nhưng cũng không biết bình thường có xảy ra tranh chấp với quy mô nhỏ hay không.
Ngày mười tháng bảy, Thẩm Các và Vu Trường Hữu bọn họ mới đến nơi sau đó liền nhanh chóng đến gặp tổng chỉ huy của chiến dịch lần này, tổ chức một cuộc hội nghị vào buổi chiều, cuối cùng mới trở về phòng nghỉ ngơi.
Thẩm Các và Vu Trường Hữu ở cùng một chỗ.
Vu Trường Hữu đẩy cửa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền