Chương 573: Chương 573
Ngày mười lăm tháng Chạp, hai người Thẩm Đồ và Thẩm Kỳ mang theo túi lớn túi nhỏ từ thủ đô trở về. Chúng nói với An Dạng hai ngày sau mới về, thật ra chính là muốn cho cô một bất ngờ.
Từ cổng quân khu chào hỏi mọi người sau đó đi thẳng về đến nhà.
Thẩm Đồ phủi tuyết trên người xuống, từ lúc xuống xe buýt tuyết đã bắt đầu rơi.
"Thật ra nếu cha có thấy chúng ta chưa chắc đã cảm thấy vui vẻ đâu, từ lâu cha đã muốn tống cổ chúng ta đi rồi."
Thẩm Kỳ mỉm cười nhìn về phía Thẩm Đồ.
"Em cảm thấy cha vì nhìn thấy anh mới không vui vẻ được đấy."
Thẩm Đồ cảm thán một tiếng sau đó liền giơ chân ra đạp cậu một phát.
"Cha mẹ nhìn thấy chúng ta nhất định sẽ vô cùng vui vẻ nhỉ. A, không đúng, có lẽ cha còn chưa tan làm đâu."
Thẩm Kỳ vô cùng nhớ nhà, đây là lần đầu tiên cậu đi học xa nhà như vậy. Nhưng chỉ có điều từ trước đến trước nay cậu chưa từng nói ra, các anh cậu đều vô cùng ưu tú, cậu cũng phải nỗ lực gấp bội mới được.
Thẩm Kỳ chạy nhanh vào nhà, cửa nhà đang khép hờ, cậu đẩy cửa ra liền đi vào trong.
"Mẹ, bọn con về rồi mẹ ơi."
Hai người nhanh chóng đi vào nhà chính, hành lý các thứ đều bỏ hết xuống, trên bàn cơm chỉ có một bộ bát đũa, cơm còn chưa ăn xong.
"Ơ, mẹ đâu rồi?"
Thẩm Đồ tiến lên thò tay sờ vào bát cơm, sau đó lại ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường. Bây giờ là một rưỡi chiều, đáng ra cơm trưa sẽ không nguội lạnh như thế này mới phải? Trong nhà thì nóng, nếu là cơm sáng thì đúng là sẽ nguội. Nhưng mà cho dù có việc phải đi ra ngoài thì mẹ cậu cũng sẽ thu dọn trong nhà sạch sẽ rồi mới đi chứ.
"Sao anh lại cảm thấy có gì đó sai sai nhỉ?"
Thẩm Kỳ cũng cau mày, cậu cũng cảm giác được có điều kỳ lạ.
"Đi ra ngoài hỏi một chút xem sao."
Cũng may bọn họ vừa ra khỏi cổng thì gặp ngay người nhà đối diện, bọn họ đều gọi là thím Châu.
"Chúng cháu chào thím Châu ạ."
Thím Châu vừa nhìn thấy hai người bọn họ liền vui vẻ ra mặt, dù sao năm ngoái con trai bà ta được mấy người các cậu phụ đạo cho, kỳ thi đại học năm nay đã làm rất tốt.
"Hai đứa các cháu được nghỉ đông rồi à?"
Thẩm Đồ không có tâm trạng tán gẫu với bà ta, chỉ gật đầu qua loa đáp lại.
Thím Châu cũng không để ý hành động này của cậu.
"Các cháu trở về cũng không tính là sớm, đứa nhóc mới thi đậu đại học kia nhà thím đã về từ mấy ngày trước rồi. À đúng rồi, thím vừa mới từ Viện Vệ sinh trở về, một mình mẹ các con đang truyền nước biển ở đó, nói là nửa đêm phát sốt, buổi sáng chịu không nổi nữa mới đến bệnh viện. Cha thì không ở nhà, thím thấy mẹ các cháu thế này chắc chắn là vì lo lắng đến gầy cả người."
Thẩm Đồ và Thẩm Kỳ trong nháy mắt đều sửng sốt.
"Thím Châu? Tại sao cha cháu lại không có ở nhà?"
Sắc mặt thím Châu thay đổi, vừa thấy liền biết hai người bọn họ không biết chuyện gì rồi.
"Thì là đi đánh giặc rồi, quân khu của chúng ta rất nhiều người phải đi, cha các cháu cũng ở trong đó đấy, đã đi được mấy tháng rồi."
Thẩm Kỳ nói một tiếng cảm ơn sau đó liền cùng Thẩm Đồ chạy nhanh về hướng Viện Vệ sinh.
Hầu như mỗi tháng bọn họ đều nhận được thư, nhưng không có ai nói cho bọn họ biết.
Thím Châu nhìn hai đứa nhỏ sốt ruột
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền