Chương 576: Chương 576
Từ sau khi Thẩm Đồ trở lại thủ đô, hầu như vẫn luôn đợi chờ, ngay cả việc học ở trường cũng không tham gia. Lâm Việt cho rằng Bộ Ngoại giao rất bận, cậu ta cũng không đến đấy nên cũng không rõ lắm.
Sau đó lại thấy Thẩm Đồ từ khi lên đây so với lúc trước không giống nhau cho lắm.
Một hôm, Thẩm Đồ vừa tắm xong liền chuẩn bị xách túi chạy đi.
"Thẩm Đồ, đây là vở ghi của tôi, cho cậu mượn đấy."
- Lâm Việt đưa cho Thẩm Đồ một quyển vở.
"Cảm ơn anh."
- Thẩm Đồ đáp.
Lâm Việt xua xua tay.
"Không có việc gì, cậu xem đi đã, chỉ hy vọng nó có ích cho cậu. Dù sao học bá có không đi học thì cuối cùng điểm thi vẫn cứ dẫn đầu bọn họ cả một khoảng lớn."
"Có phải trong nhà cậu có chuyện gì hay không, cần giúp đỡ gì thì cứ nói?"
- Lâm Việt hỏi.
Thẩm Đồ lắc đầu.
"Không có việc gì đâu, chỉ là Bộ Ngoại giao bên kia hơi bận một chút, đợi em đọc xong vở ghi của anh sẽ trả lại cho anh luôn nhé."
Nói xong cậu liền chạy nhanh ra khỏi cửa, mấy ngày nay chắc chắn sẽ có tin tức.
Cùng lúc ấy, An Dạng ở nhà chờ mãi mới nhận được điện báo báo bình an, chỉ có điều chân anh bị thương, nhưng không có vấn đề gì lớn, chỉ cần cẩn thận tĩnh dưỡng nhất định có thể hồi phục. Tảng đá trong lòng An Dạng cuối cùng mới được thả xuống.
Dì Trần và An Dạng cùng nhau qua đi xem điện báo.
"Ôi chao, thế này thì chúng ta yên tâm được rồi."
Vương Tú Tịnh cũng đang ở nhà chạy đến.
"Điện báo của đoàn trưởng Thẩm không có việc gì chứ, có người tới nói với tôi là Vu Trường Hữu cũng đã gửi điện báo về đây báo bình an, tôi đã bảo rồi mà, anh ấy nhất định không có việc gì."
An Dạng nhớ tới hôm qua không phải có người vẫn còn sang nhà cô khóc đấy sao?
"Ngày hôm qua cũng đâu thấy em nói như vậy đâu."
Vương Tú Tịnh vội vàng đọc lướt qua điện báo, xác định người không có việc gì mới cùng với An Dạng đi ra ngoài.
"Tôi quên mất rồi."
Dì Trần đi bên cạnh cũng vui vẻ ra mặt.
"Thấy các con như vậy dì liền nhớ lại năm đó, lão Trần cũng đi như thế này, mỗi lần dì đều lo cho ông ấy đi làm nhiệm vụ đến nỗi ăn không ngon ngủ không yên. Nhưng không có cách nào khác cả, chúng ta là người thân của quân nhân thì phải trải qua những ngày tháng như vậy mới đúng."
Buổi trưa cô tự nấu cho mình một bát mì sợi, tuy chỉ cho thêm rau xanh và trứng gà, nhưng ăn vô cùng ngon. Đợi đến buổi chiều liền nhanh chóng gửi điện báo cho mấy đứa nhóc đi học biết tin bình an của cha.
An Dạng nhìn mình trong gương, đúng thật đã gầy đã rất nhiều, thế nhưng người muốn trở về cũng phải mất một tháng nữa, một tháng này ít nhiều gì cô cũng có thể bồi dưỡng lại được chút ít.
Trong khi đó, tại Bộ Ngoại giao, La Quảng Bình lấy hồ sơ mà cậu đã sửa xong đem đi.
"Không có chuyện gì khác thì hôm nay tan làm sớm một chút đi, về trường nghỉ ngơi thật tốt đi nhé."
- La Quảng Bình nói với Thẩm Đồ.
"Không được đâu ạ, thầy La, cháu vẫn muốn ở lại chỗ này đợi tin."
- Thẩm Đồ đáp. Cậu cảm thấy nếu ở đây có chuyện gì cậu còn có thể được biết trước tiên.
La Quảng Bình vừa nghe liền lập tức hiểu ý của cậu.
"Được, vậy cháu đợi đi."
Buổi chiều Thẩm Đồ vừa về trường học liền nhận được điện báo, xác nhận tin tức
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền