ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 583: Chương 583

Chờ đến khi Thẩm Các tan làm về nhà, cơm đã nấu gần xong.

Canh trong nồi đất lớn đã hầm xong còn lại vừa đủ một tô, miếng xương trông vô cùng ngon miệng, còn có rất nhiều thịt, An Dạng đổ ra một bát tô lớn.

Thẩm Đồ bưng bát ra ngoài.

Thẩm Kỳ thốt lên một tiếng.

"Ôi chỗ này nhiều thật đấy."

An Dạng đang vừa canh bếp lò vừa cán bột, sau đó đem đi rửa qua nước sạch, nước sốt cà chua trứng gà cũng đã làm xong.

"Còn có cả mì sợi nữa chứ."

Mọi người trong nhà đều đã ngồi chỉnh tề trên bàn ăn.

"Ăn đi, hầm nhiều lắm đấy."

Thẩm Các gắp một khúc xương trước.

"Đây là xương Nghiêm Cách đem sang à?"

Ngay sau đó Thẩm Đồ liền gắp một miếng lên gặm.

"Món này thật sự thơm quá đi, còn rất ngon, chỗ xương sụn ở phía trên này ăn cũng ngon nữa."

Thẩm Luyện thấy món nào có thể khiến Thẩm Đồ khen ngon, chắc hẳn sẽ ngon thật.

An Dạng gõ gõ vào khúc xương.

"Tủy ở bên trong cũng có dinh dưỡng, có thể ăn được hết."

Thẩm Luyện rót một cốc nước sôi đun sôi để nguội.

"Mẹ vất vả rồi."

An Dạng thái sợi mì, thật ra cô vẫn còn tốt chán, cửa sổ lớn của nhà bếp đang mở, còn có vài cơn gió nhỏ thổi vào.

"Không có việc gì, cha con đâu?"

"Cha con vẫn đang họp, con đi bộ đến đó một lúc còn cầm về được hai quyển sách."

Thẩm Đồ vừa đi ra khỏi nhà bếp liền nhìn thấy bức ảnh treo trên tường, được chụp vào lúc bọn họ đang chuẩn bị đi học đại học, năm 1977. vậy mà đã trôi qua hai năm rồi.

"Mẹ ơi, chờ lúc nào có cơ hội chúng ta lại chụp thêm một bức ảnh cả nhà nữa đi."

An Dạng quay đầu nhìn liếc qua cậu.

"Được thôi, có điều cha con không thể tùy tiện rời khỏi đây, có lẽ vẫn phải đợi lúc nào có chụp ảnh vào quân khu, còn nếu muốn các con có thể tự đi chụp cũng được."

Thẩm Kỳ và Thẩm Dư đồng thời nhìn lên đồng hồ treo tường.

"Đúng lúc đã đến giờ rồi này."

Trong nhà có nhiều người như vậy, đồ ăn không món nào còn dư lại.

Lúc nấu cơm Thẩm Kỳ và Thẩm Dư không làm được việc gì nên sau khi cơm nước xong xuôi hai người bọn họ liền xung phong đi rửa bát.

Thẩm Các ngồi ở nhà một lúc sau đó cũng trở về quân khu.

An Dạng biết có lẽ sang năm anh sẽ phải tiếp quản vị trí của chú Trần, nên lúc này rất bận rộn.

Thẩm Luyện nhìn Thẩm Đồ hỏi.

"Em còn được nghỉ mấy ngày nữa vậy?"

Thẩm Đồ vừa mới uống được một ngụm trà ngon, đang tận hưởng thoải mái thì nghe được những lời này.

"Không còn mấy ngày nữa đâu, anh cả, anh thế này là bắt nạt người ta đấy."

Đúng là Thẩm Luyện cố ý.

"Vậy em phải thu dọn hành lý nhanh nhanh đi thôi."

Giọng điệu tỏ ra vui sướng khi có người gặp họa.

Thẩm Đồ biết bản thân mình đánh không lại Thẩm Luyện nên đành câm miệng.

Đến cuối tháng bảy, mấy người bọn họ đều lục tục rời khỏi quân khu, mọi người không ai có được một kỳ nghỉ hoàn chỉnh, ai nấy đều thật sự rất bận.

Thế nhưng An Dạng cũng hiểu bọn họ, cho dù có bận rộn đến đâu vẫn sẵn sàng xin nghỉ phép để về nhà, trải qua chuyện của Thẩm Các lần này, bọn họ đều có một vài thay đổi rất lớn.

Cuối năm 1979. vợ Trần Bách mang thai.

Dì Trần cực kỳ cao hứng, hơn nữa sang tháng ba năm sau chú Trần cũng được chính thức phê duyệt về hưu.

Bọn họ vô cùng vui mừng, chỗ dưỡng lão cũng đã được sắp xếp đâu vào

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip