ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 589: Chương 589

Hơn sáu giờ chiều, xe dừng trước cổng đại viện bộ đội, bấy giờ vừa khéo là thời điểm mọi người đã ăn cơm xong, đang tán gẫu với nhau.

"Tư lệnh Thẩm, An Dạng, hai anh chị xem nhà đã về rồi à?"

Đây là nhà của Chính ủy Hứa ở ngay bên cạnh nhà họ Thẩm.

An Dạng gật đầu.

"Chị Hứa ăn cơm chưa?"

Chị Hứa đối xử với ai cũng rất niềm nở, nghe An Dạng hỏi vậy, phe phẩy chiếc quạt cói trong tay mấy lượt.

"Ăn rồi, nhưng trời nóng quá nên ăn mất ngon. Hôm nay hai anh chị đi xem nhà thế nào?"

"Cũng được lắm, đợi mấy hôm nữa con út nhà tôi về thì sẽ dọn qua đó ngay."

Chị Hứa láng máng biết được con út nhà họ Thẩm ở nước ngoài nhưng không nhớ rõ lắm, nói chung tương lai con cái nhà họ đều rất xán lạn.

"Tôi muốn hỏi thăm chút về căn nhà kia, chị mua ở đâu thế? Nhà chị cũng muốn tìm một nơi như vậy, ở đây không quen lắm. Chị muốn nuôi vịt mà không tìm được chỗ nuôi."

An Dạng cũng không giấu giếm, đứng ở bên ngoài trò chuyện với chị Hứa một hồi. Cô biết gì cũng nói hết, không giấu nửa điều.

Chị Hứa cũng rất nghiêm túc lắng nghe.

Trò chuyện xong xuôi, An Dạng và Thẩm Các mới trở về nhà. Thẩm Các rất ưng ý với căn nhà mới, nên sau đó, cả hai quyết định đến xem nhà. Nhà của họ Thẩm ở hơi sâu bên trong ngôi làng. An Dạng vừa mở cổng bước vào, quả thật có một con đường lát đá trải từ cổng lớn đến cửa nhà chính. Thoạt nhìn ngôi nhà này rất giống ở quân khu Bình Nam.

"Đây là?" An Dạng hỏi.

Thẩm Các dắt tay cô đi vào.

"Đúng vậy, có điều chòi nghỉ mát ở đây không giống với khu đó, vả lại trong nhà không có phòng tắm nhỏ, sân sau lại rộng hơn một chút."

Vào trong xem, phòng ở có nhiều hơn vài gian, bày biện cũng đẹp hơn nhà ở quân khu. Thật ra An Dạng không quen ở nhà của đại viện bộ đội. Suy cho cùng thì trước đây cô ở lì một chỗ mấy chục năm, bỗng nhiên đổi môi trường nên cần một khoảng thời gian để làm quen, lại còn không thể nuôi gà chăn vịt.

"Đẹp lắm." An Dạng nhận xét.

Thẩm Các nhìn chiếc bàn trong gian nhà chính.

"Em thấy chiếc bàn ăn này quen không?"

An Dạng không cần sờ cũng biết.

"Là chiếc bàn của nhà chúng ta."

Thẩm Các hơi bồi hồi.

"Chúng ta đã nuôi bốn đứa con khôn lớn bên chiếc bàn này."

Đôi mắt An Dạng cay cay, những tháng ngày ấy tựa như đã trôi qua, mà cũng giống như chưa hề trôi qua.

Thẩm Các mở cửa phòng ngủ bên trong ra.

"Mai mốt chúng ta có cháu gái, nó sẽ ở phòng này, có điều anh cảm thấy vẫn thiếu vài thứ, dần dần chúng ta sẽ bổ sung thêm. Dù sao mấy đứa chúng nó, chẳng có đứa nào là có vẻ sắp kết hôn."

An Dạng xem một lượt rồi ngồi trong nhà chính, không muốn đi đâu nữa.

"Biết đâu sang năm Thẩm Luyện sẽ kết hôn?"

Thẩm Các ngờ ngợ ừ một tiếng.

"Nó có người yêu à?"

An Dạng kể lại cuộc đối thoại mà ngày đó cô nghe được qua điện thoại cho Thẩm Các.

"Em nghe giọng cô bé đó là đã ưng rồi, thẳng thắn, táo bạo, chắc hẳn là một người rất nhiệt tình."

Tính cách Thẩm Luyện quá điềm tĩnh, chín chắn, nhất là mấy năm gần đây càng như thế, mà năm nay Thẩm Luyện đã ba mươi tuổi.

Thẩm Các nghe xong cũng cảm thấy khá ổn.

"Nếu có duyên phận, ắt là chúng nó sẽ thành đôi, chúng ta không cần lo lắng."

An Dạng cũng nghĩ vậy, thế nên từ trước đến hay họ chưa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip