ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 59: Chương 59

An Dạng ngủ còn khá ngon giấc. Sáng sớm hôm sau, 5 giờ rưỡi cô đã tỉnh, mùa hè hừng đông đến sớm. Trần Tĩnh và dì Trần vẫn còn đang ngủ. Phỏng chừng đêm qua khuya rồi hai người cũng chưa ngủ yên được. An Dạng thức dậy cầm lấy chìa khóa ở trên tủ đầu giường, đi ra ngoài.

Vu Huy không ở nhà, phỏng chừng bà Vu cũng một đêm không ngủ, ngồi trên ghế gấp ở nhà chính thở dài. An Dạng nhìn mâm chén từ ngày hôm qua đến hôm nay vẫn còn ở trên bàn. Cô thu dọn hết mâm chén, đặt trong phòng bếp, rửa sạch sẽ, chuẩn bị nấu cơm.

Quả nhiên, bà Vu nhìn thấy An Dạng bưng mâm đi vào phòng bếp, bà ta lập tức đứng dậy theo sau cũng vào trong phòng bếp. An Dạng rửa xong cái mâm.

"Thím, thím đây là làm gì? Tôi nấu cơm, nhưng mà không có lấy đồ của nhà các người."

Bà Vu nghe thấy An Dạng nói như vậy, trong lòng bực bội.

"Cô mà không lấy đồ nhà tôi sao, cô có biết không, gạo ăn ngày hôm qua chính là do tôi tiết kiệm từng hạt một."

An Dạng mím môi gật đầu.

"Đương nhiên biết, mấy năm nay sinh hoạt khó khăn, thím có thể tiết kiệm được nhiều thứ như thế, chắc chắn là không dễ gì."

Đôi mắt bà Vu trợn to, bà ta lại không cảm thấy An Dạng nói như vậy là có ý tốt.

"Cô biết còn dám ăn như thế?"

An Dạng mỉm cười.

"Thím, thím thật không biết tính toán, lại không phải đồ vật của nhà tôi, thế chẳng phải càng nên ăn nhiều hơn hay sao?"

Bà Vu giận quá, suýt chút nữa trực tiếp ngã lăn ra đất. An Dạng thấy bà ta như vậy bèn lạnh mặt.

"Dấu vết bị véo trên người Nha Nha là do bà làm đúng không, hiện tại bà giả vờ đáng thương có ích gì."

Tuy rằng dì Trần chưa nói tại sao Trần Tĩnh trở về. Nhưng mà buổi trưa hôm trước lúc cô nói chuyện với Nha Nha ở trước cửa, nhìn thấy vết ứ huyết xanh tím ở trên cánh tay con bé. Người như vậy làm sao xứng đáng làm bà nội chứ? Ánh mắt bà Vu có chút tránh né.

An Dạng yên lặng nặn bột mì, ngày hôm qua nói làm bánh cao lương, hôm nay bèn làm. Hơn nữa phải làm nhiều một chút. Ước chừng buổi sáng phải đi Cục Dân chính, giữa trưa thu dọn đồ vật, Trần Tĩnh và dì Trần cũng không rảnh lo ăn cái gì, tự cô phải chăm sóc tốt mọi người. Chẳng qua bên này bánh nướng sắp làm xong, Trần Tĩnh và dì Trần cũng đều thức dậy rồi. Vu Huy không biết đi nơi nào, buổi sáng mới trở về.

An Dạng xào miến cải trắng, hầm trứng gà, nấu cháo gạo kê.

Trong lúc ăn cơm, Trần Tĩnh nói chuyện với Vu Huy.

"Lát nữa đi Cục Dân chính."

Vu Huy không tiếp tục cầu xin Trần Tĩnh, chỉ là gật đầu.

"Mẹ, lấy ra tiền tiết kiệm trong nhà, đưa cho Trần Tĩnh."

Nói xong lại nhìn về phía Trần Tĩnh.

"Đến nỗi tiền căn nhà, tạm thời tôi còn chưa có."

Trần Tĩnh đã sớm nghĩ kỹ thay hắn ta rồi.

"Tiền lương một tháng của anh là 53 đồng, mỗi tháng anh đưa tôi 30 đồng là được. Tiền một nửa căn nhà này, tạm tính là 300 đồng, anh đưa tôi mười tháng tiền lương, định kỳ gửi qua bưu cục là được."

Giọng nói bình tĩnh sắp xếp xong xuôi chuyện này. Vu Huy cười khẽ một tiếng.

Trước đó, bà Vu vốn không muốn con trai ly hôn, nhưng hiện tại càng đau lòng xót của trước mắt, một đống dầu ăn trong mâm trên bàn kia, ngày thường bà ta xào rau cũng không nỡ dùng dầu. Bà ta đã từng khuyên Vu Huy: "Tiểu Huy à, con ly hôn đi,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip