ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 592: Chương 592

Sau khi tốt nghiệp được năm sáu năm, nhờ tài năng quân sự xuất chúng, đồng thời cũng là một trong những sinh viên xuất sắc đầu tiên của trường quân đội, cộng thêm thành tích khi còn tòng quân rất ưu tú, nhân tài thiếu hụt nên Thẩm Luyện hoàn thành một nhiệm vụ ở tiền tuyến xong, lập tức được bổ nhiệm làm lữ đoàn trưởng trẻ nhất, trở thành nhân vật truyền kỳ ở quân khu nam bộ.

Một người đàn ông như vậy mà ba mươi mấy tuổi vẫn còn độc thân. Nghe đồn lữ đoàn trưởng Thẩm là cô nhi, chắc chắn là bởi không được nhận tình thương của cha mẹ nên mới không quan tâm đến chung thân đại sự.

Chính ủy quân đội, thậm chí Tư lệnh cũng đánh tiếng với anh.

Lần nào Thẩm Luyện cũng trả lời rằng tạm thời chưa có dự định lập gia đình.

Thế nên sau khi biết rõ tình hình thực tế và bối cảnh gia đình của Thẩm Luyện, Tư lệnh lập tức gọi điện thoại cho Thẩm Các.

Cùng lúc ấy, Thẩm Các vẫn chưa về hưu, tan làm là về nhà. Vừa về đến nhà, anh nhận được cuộc gọi từ Tư lệnh.

"Tôi bảo này chú Thẩm, chuyện của Thẩm Luyện nhà chú em thế nào rồi? Thẩm Luyện không chịu mà không sốt ruột à?"

An Dạng bưng bát mì sợi thơm phức từ phòng bếp ra, thấy Thẩm Các làm động tác ra hiệu cho mình đừng lên tiếng.

Thẩm Các cười, đáp một tiếng ừ.

"Nhà chúng tôi hoàn toàn tôn trọng quyết định của Thẩm Luyện, nếu nó không muốn kết hôn thì chúng tôi cũng không ép buộc nó. Hơn nữa chuyện cưới xin là việc của nó với người nó yêu."

Người ở đầu dây bên kia nghe vậy, hừ lạnh một tiếng. Chẳng lẽ tôi không biết yêu nhau mới đến được với nhau sao? Đôi khi chỉ cần quen biết, thân thiết với nhau thôi là được, kết hôn rồi tình cảm có thể từ từ vun đắp. Thế nhưng chỉ là đi gặp mặt con gái thôi mà Thẩm Luyện cũng không muốn.

"Tôi không nói chuyện với chú nữa, em dâu đâu? Tôi muốn nói chuyện với em dâu, đàn ông đàn ang như chú em chả hiểu gì."

Thẩm Các nhìn An Dạng, xua tay.

"Em ấy đang nấu cơm."

Chưa nói thêm lời nào thì người ở đầu dây bên kia đã cúp máy.

Thẩm Các vừa cười vừa nhìn An Dạng bằng ánh mắt bất đắc dĩ, rửa tay sạch sẽ, ngồi xuống bàn ăn mì, cầm đũa khuấy một chút.

Đương nhiên An Dạng đoán ra là việc gì.

"Giục cưới à?"

Thẩm Các gật đầu.

"Anh biết anh ấy có ý tốt, nhưng chuyện cưới hỏi chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, càng không thể ép buộc. Trên phương diện này, anh khá tin tưởng duyên phận."

An Dạng cũng rất thoáng trong vấn đề này.

"Bây giờ Tư lệnh Thẩm càng già càng nói có lý."

Trong khi đó, Thẩm Luyện bị gọi vào phòng làm việc của Tư lệnh, lại là một buổi khuyên bảo tận tình, xong xuôi mới thả anh đi.

Thẩm Luyện cũng không biết làm sao mới thỏa đáng, anh thật sự quá bận rộn nên không rảnh rỗi quan tâm những chuyện đó. Sau khi rời khỏi phòng Tư lệnh, anh đang đi từ phía quân khu về hướng ký túc xá.

Bất ngờ, có một cô gái lạ mặt chặn đường anh.

Thẩm Luyện nhìn cách ăn mặc của cô gái mới đại khái nhận ra cô ấy là người của đoàn văn nghệ.

"Vị đồng chí này có chuyện gì sao?"

Anh nhíu mày, vẻ mặt thoạt nhìn hơi nghiêm nghị, nhưng thật ra đây là biểu hiện lúc làm việc anh, lúc nào làm việc trông anh cũng như vậy.

Cô gái của đoàn văn nghệ tất nhiên là xinh đẹp, trắng nõn đáng yêu, bị Thẩm Luyện tra hỏi bằng giọng điệu nghiêm túc.

"Tôi... tôi tặng anh cái

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip