ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 61: Chương 61

Hai ngày nay An Dạng thật sự mệt mỏi, làm việc thì cũng không mệt lắm, chủ yếu là do đi đường. Làm xong mọi việc đã tới giữa trưa rồi.

An Dạng lấy ra bánh nướng đã chuẩn bị sẵn và chai nước sôi để nguội.

"Dì, chị Tĩnh, ăn cơm thôi."

Trần Tĩnh nhận lấy bánh nướng, hung hăng cắn một ngụm.

"Ăn ngon."

Nụ cười trên gương mặt là phát ra từ trong lòng.

Chẳng qua trời nóng nực như vậy, mấy người An Dạng đã phải chịu không ít vất vả. Tới trạm xe buýt rồi, để đồ vật trên nóc xe, ba người mới xem như ngồi được lên xe về quân khu. Chẳng qua, ai ai cũng nóng toát mồ hôi. Chờ tới khi gần tới quân khu, may mắn gặp được xe lừa trong thôn ở phụ cận quân khu, mấy người mới xem như được nghỉ ngơi một lát.

Lúc tới quân khu, đã là hơn 6 giờ chiều. Cũng không còn nóng lắm, gió thổi hiu hiu từ trong thôn ra cũng rất thoải mái. Tới cửa quân khu, có lính cảnh vệ hỗ trợ thì nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Mấy đứa Thẩm Luyện cho rằng hôm nay vẫn không chờ được An Dạng trở về, đi ra ngoài bắt ấu trùng ve, chờ ngày mai An Dạng trở về sẽ chiên cho bọn họ ăn. An Dạng biết, chắc chắn người một nhà họ Trần cần phải nói chuyện với nhau. Cô bèn không tham dự, một mình về nhà trước.

Thẩm Các ở nhà đang đọc sách, nghe thấy tiếng động ở cửa, còn tưởng rằng là đám trẻ Thẩm Luyện đã trở lại, vừa ngẩng đầu lên thì thấy là An Dạng, vội vàng đứng dậy đồng thời thả sách xuống.

"Em đã trở về."

An Dạng mệt đến nỗi chỉ "ừ" một tiếng, ngồi xuống một bên.

Thẩm Các lấy ra một quả dưa chuột được ngâm trong nước mát, đưa cho An Dạng.

"Ăn một miếng dưa chuột mát đi."

An Dạng nhận lấy.

Lại uống thêm một ly trà lạnh.

"Mấy đứa trẻ đâu rồi?"

Thẩm Các chỉ ra bên ngoài.

"Đi bắt ấu trùng ve với mấy đứa Vu Tiểu Lộ, nói là để em chiên cho chúng nó ăn."

An Dạng biết con ấu trùng ve này, giá trị dinh dưỡng cao. Thời đại của cô, ngay từ đầu là rất đắt, sau đó chúng bị diệt sạch.

Nhắc tới ăn, cô bèn rất có động lực.

"Vậy được, hay là em cũng đi xem sao."

Thẩm Các "a" một tiếng.

"Vừa nãy không phải em rất mệt hay sao? Sao vừa nhắc tới ăn là tinh thần hừng hực thế."

"Người là sắt, cơm là thép."

Sau đó lại nhìn về phía Thẩm Các.

"Sao anh không hỏi xử lý chuyện kia ra sao rồi?"

Thẩm Các nhìn An Dạng, cảm thấy mới không gặp cô hai ngày đã cảm thấy hình như trong nhà thiếu thứ gì, mấy đứa trẻ cũng nhắc cô mãi.

"Em đi cùng, chắc chắn sẽ giải quyết được việc này."

An Dạng gật đầu.

"Tiểu đoàn trưởng Thẩm vẫn là có ánh mắt rất tinh tường."

Cô mới trở về, chỉ mệt, cũng không phải rất đói bụng. Lại nói tình huống nơi này một chút. Chỉ là Thẩm Các không nghĩ tới, Vu Huy sẽ to gan như vậy, mấy năm nay sinh hoạt quá tốt rồi.

"Em yên tâm đi, còn lại giao cho anh."

An Dạng cau mày "ừ" một tiếng.

Vừa dứt lời, mấy đứa trẻ đã từ bên ngoài trở lại. Đám trẻ Thẩm Đồ vừa mới vào cửa đã nhìn thấy An Dạng trở về, ngay cả cái chai đựng ấu trùng ve trong tay cũng đánh rơi xuống đất, một đám đều chạy đến bên người An Dạng, duỗi tay muốn được ôm.

An Dạng vội vàng giơ tay ngăn cản.

"Nóng, còn có mùi hôi, đều cách xa mẹ một chút."

Thẩm Luyện yên lặng thu dọn mấy cái chai bị mấy đứa em trai ném xuống, sau đó mới đi tới.

An

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip