ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 617: Chương 617

Thẩm Thế là anh Cả đời thứ ba của nhà họ Thẩm. Từ nhỏ cậu đã chín chắn và kiệm lời, nhưng cậu khác với Thẩm Luyện – người bắt ép bản thân phải già dặn hơn so với lứa tuổi từ khi còn nhỏ. Âu cũng là do nguyên nhân xuất phát từ phía gia đình.

Từ khi Thẩm Thế còn nhỏ, Thẩm Luyện đã rất nghiêm khắc với cậu, kể cả trong công việc lẫn học tập. Có điều Thẩm Thế không cảm thấy điều này vô lý ở chỗ nào, cậu rất hài lòng với sự giáo dục nghiêm ngặt ấy.

Lúc Thẩm Thế ba tuổi, cậu biết mình có một cô em gái, cậu mừng lắm, bởi vì trong quân khu chỉ có mình cậu là trẻ con. Lúc Thẩm Thế bốn tuổi, cậu đến nhà ông bà nội nghỉ hè thì gặp được em gái. Cô bé ngoan ngoãn đáng yêu, chẳng trách mọi người lại gọi cô nhóc là Bánh Trôi. Đến khi Bánh Trôi hai - ba tuổi, cô nhóc thường xuyên ẩu đả với người khác, nhưng chỉ cần có cậu ở bên, Bánh Trôi sẽ không phải chịu bất kỳ thương tổn nào. Sau đó đến lượt chú Ba, chú Tư sinh thêm hai em trai nữa. Cơ mà tuổi tác của cậu và hai em trai cách xa nhau, các em cũng sợ cậu, tất nhiên là ngoại trừ Bánh Trôi ra.

May sao mỗi thành viên của nhà họ Thẩm đều giỏi giang, không phụ tấm lòng và công sức của ông bà nội. Thẩm Thế là anh Cả, những buổi tụ họp sau này của gia đình đều do anh tổ chức, có điều thành viên tham gia chỉ quanh quẩn những người cùng lứa với anh.

Năm ba mươi tuổi, Thẩm Thế được thăng hạng quân hàm, ngày thường đều kiệm lời ít cười. Lúc gặp anh, Thẩm Xu và Thẩm Yến đều rất lo lắng, thậm chí còn căng thẳng hơn cả khi đứng trước mặt cha mẹ đẻ, tóm lại chỉ có Bánh Trôi không dè chừng anh.

Bánh Trôi đặt trước phòng ăn, cũng là người đến đầu tiên. Hiện tại cô đang hoạt động trong lĩnh vực phiên dịch, nhờ thành tích vượt trội mà xuất phát điểm của cô cao hơn so với người khác.

"Anh Cả, đã lâu không gặp anh."

Bánh Trôi nhìn Thẩm Thế, hai người ôm chào nhau.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, hai năm sau, Thẩm Kỳ về nước. Sau khi về nước, việc đầu tiên Thẩm Kỳ làm là quay về đài truyền hình, chào hỏi các đồng nghiệp rồi mới về nhà.

Chu Khinh vẫn đứng ở cổng đài truyền hình, nhìn Thẩm Kỳ bằng ánh mắt mừng rỡ. Mấy năm nay họ vẫn giữ liên lạc với nhau. Chu Khinh gửi thư cho Thẩm Kỳ, dù có thể những lá thư đó không gửi được đến tay Thẩm Kỳ nhưng điều đó không ngăn cản cô gửi thư đều đặn mỗi tháng cho anh. Thật ra Thẩm Kỳ nhận được tất cả các phong thư, tìm hiểu một người như vậy là đủ rồi.

"Thẩm Kỳ, anh hứa rằng sau khi trở về sẽ trả lời em, liệu chúng ta có thể đến với nhau hay không? Bây giờ anh nói được chưa?"

Thẩm Kỳ dở khóc dở cười.

"Vậy thì ít nhất em cũng phải cho anh về nhà rửa mặt đã chứ."

Chu Khinh nhìn anh từ đầu đến chân một lượt.

"Em thấy anh vẫn đẹp trai lắm."

Câu nói này rất nhỏ, nhưng vẫn đủ lọt vào tai hai người. Thẩm Kỳ cúi đầu mỉm cười.

"Vậy chúng ta hẹn hò nhé, Chu Khinh."

Chu Khinh biết cô sẽ chờ được, tình cảm của cô chắc chắn sẽ đơm hoa kết trái. Thẩm Kỳ lấy một nghìn con hạc giấy trong túi ra, lúc đầu chúng là những con hạc giấy trắng phau, bây giờ đã hơi ố vàng.

"Anh vẫn giữ chúng."

Chu Khinh vươn tay ôm chầm lấy anh.

"Em thật sự rất thích anh."

Thẩm Kỳ đáp một tiếng ừm.

"Anh biết,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip