Chương 71: Chương 71
An Dạng lấy phần bánh trứng còn dư lại, xé ra chia cho Thẩm Dư và Thẩm Kỳ, hai người ăn cơm rất chậm, chỉ mới ăn được một miếng nhỏ.
"Hôm nay con có thể đi theo cha tới sân huấn luyện được không?"
Thẩm Luyện hỏi.
Thẩm Các trước sau như một không hề nghĩ ngợi lập tức từ chối.
"Đó là nơi huấn luyện, người không liên quan không thể đi vào."
Từ chối dứt khoát lưu loát.
Thẩm Luyện làm mặt ngáo ộp ra hiệu với An Dạng, muốn cô giúp đỡ nói chuyện.
"Cha con nói rất đúng, con đến sân huấn luyện làm gì?"
An Dạng nói.
Thẩm Luyện nghe thấy An Dạng nói như vậy tức khắc cạn lời. Vừa mới ra hiệu cho cô vô ích rồi.
An Dạng nhìn dáng vẻ tức giận của cậu nhóc còn cảm thấy buồn cười.
"Con nói đi, nói nguyên nhân cho cha con nghe, nói không chừng cha con sẽ phá lệ mang con đi đó?"
Thẩm Luyện chợt bừng tỉnh.
"Cha, con muốn đi là có việc nghiêm túc."
Cháo của Thẩm Các vốn không quá nóng, anh xì xụp húp mấy phát đã ăn xong rồi.
"Được, con nói cho cha nghe xem việc nghiêm túc của con."
Thẩm Luyện thấy cha còn chấp thuận cho cậu nhóc một cơ hội, liền nói:
"Tiểu Lộ nói ở sân huấn luyện có thể nhặt được vỏ đạn rỗng, con muốn nhặt một cái."
Thẩm Các suy nghĩ một chút rồi giải thích:
"Sân huấn luyện không có. Bởi vì vật tư không đủ, chúng ta còn chưa có tư cách huấn luyện bằng vật thật, cho dù có, chúng ta cũng phải toàn bộ thu lại không thiếu cái nào để tái sử dụng. Con hiểu ý của cha không?"
An Dạng hiểu lời Thẩm Các nói, quả thật như vậy, cũng không nên sốt ruột, quốc gia này sau này sẽ khiến toàn thế giới chú ý tới!
An Dạng đặt cái chén trong tay xuống rồi hỏi Thẩm Luyện:
"Thẩm Luyện, lần trước có phải con hỏi mẹ là làm quân nhân có oai hay không?"
Tuy Thẩm Luyện không biết tại sao mẹ cậu đột nhiên hỏi chuyện này, nhưng vẫn là gật đầu.
"Con xem, lên sân huấn luyện cũng không lấy đạn thật súng thật ra để luyện được, oai phong sao?"
Thẩm Luyện nghiêng đầu suy nghĩ lát lát rồi đáp:
"Giống như không có lại có oai."
An Dạng gật đầu.
"Chẳng qua mẹ muốn sau này con lớn lên, nỗ lực học tập, trợ giúp người có thể dùng súng thật đạn thật để huấn luyện trên sân huấn luyện, có phải sẽ oai phong hơn. Cho nên sau này có thể oai phong hay không, quyết định bởi con, còn có các con."
Thẩm Luyện nhíu chặt lông mày, dường như cậu nhóc nghe không hiểu.
An Dạng cười một cái, cũng không có giải thích gì thêm.
"Tới, Thẩm Dư, Thẩm Kỳ, đưa chén đũa của các con cho mẹ, mẹ đi rửa chén."
Thẩm Các thu dọn đồ vật trên bàn trước An Dạng.
"Em nói rất đúng."
Nói xong bèn cầm chén đũa vào phòng bếp.
An Dạng bất đắc dĩ bật cười, chỉ vào Thẩm Các đang đi vào phòng bếp.
"Thấy sao? Lúc này cha của các con là oai phong."
Thẩm Luyện không hiểu lắm lời nói của An Dạng, nhưng lại có chút lý giải.
An Dạng thấy cậu nhóc hơi khó hiểu, duỗi tay sờ đầu cậu.
"Được rồi, đi ra ngoài chơi đi, không phải con đã hẹn trước với mấy đứa Tiểu Lộ hay sao?"
Thẩm Luyện "ờm" một tiếng, cậu nhóc vừa lúc nghĩ tới lời Tiểu Lộ nói với cậu, sân huấn luyện làm sao có vỏ đạn rỗng chứ, cậu ta lừa gạt mình. Nghĩ đến đây bèn xoay người đi ra ngoài.
Thường ngày bọn nhóc hay chơi ở đê bên kia. Hai bên sườn dốc trồng cây lương thực, dưới sườn là một con sông lớn. Trên mặt đê vào mùa hè rất mát mẻ,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền