Chương 80: Chương 80
Thẩm Luyện là người đầu tiên rời giường, phía sau cũng lục đục thức giấc.
Cô lấy trứng ra khỏi chuồng gà, có hai quả, bốn đưa nhóc, vậy chia ra mỗi đứa một nửa. Dù sao cũng có công bọn trẻ đào giun cho gà ăn.
An Dạng thì đã cho hai quả trứng vào trong nước lạnh, ngâm một lúc rồi bóc vỏ. Bóc sạch vỏ xong liền cầm dao cắt một nửa:
"Gà nhà chúng ta chỉ đẻ có hai trứng, mỗi đứa ăn một nửa nhé."
Bốn đứa trẻ đều rất vui, bọn chúng đã đợi ngày được ăn trứng từ rất lâu rồi, đã thế lại còn được mẹ tự tay đút thì còn gì tuyệt bằng.
Nấu cơm xong cũng đã gần bảy giờ, Thẩm Các cũng vừa lúc tan ca. Lúc Thẩm Các về đến nhà, mọi người đều ngồi ở bàn ăn. Anh liền đi rửa tay.
Thẩm Các ngồi xuống, vừa vặn nhìn thấy quả trứng gà kia
"Đẻ rất nhanh."
An Dạng gật đầu.
Thẩm Luyện cẩn thận đưa nửa quả trứng gà đến trước mặt cô:
"Mẹ ăn trước đi."
An Dạng thấy vậy ngẩn cả người:
"Mẹ không ăn đâu, đây là thành quả lao động đầu tiên mà các con gặt hái được, ăn thử xem ngon không, để lần sau gà đẻ tiếp rồi mẹ ăn."
Khi dạy trẻ, nếu cô nói mình không ăn hay không thích ăn, vô hình chung sẽ khiến bọn trẻ nảy sinh tâm lý chiếm hữu, cho rằng mọi thứ trong nhà là của chúng. Sau này lớn lên, sẽ hình thành thói quen xấu.
Thẩm Đồ cau mày, suy nghĩ một chút, cũng làm theo Thẩm Luyện:
"Không thì mẹ ăn của con đi."
An Dạng đang chuẩn bị từ chối, kết quả, Thẩm Các đưa tay ra tiếp nhận.
"Thế này đi, Thẩm Luyện cũng đưa nửa kia đây, vừa tròn một quả, bố cùng mẹ chia nhau ăn."
Nói xong liền đem nửa quả trứng đặt trước mặt An Dạng.
An Dạng quay đầu nhìn Thẩm Các, có chút không hiểu ý của anh.
Thẩm Luyện thấy trứng bị lấy đi cũng không bày tỏ thái độ gì, nhóc thật lòng muốn cho mẹ ăn. Còn Thẩm Đồ thì ngược lại, mím chặt cái miệng nhỏ nhắn, đáng thương không nói thành lời. Nhóc biết mình là anh lớn trong nhà, làm chuyện như vậy là đương nhiên, nhưng mà trứng lại bị bố ăn mất. Nhóc không nói nhưng nhóc rất muốn ăn.
Thẩm Đồ thở dài một hơi, quên đi, vẫn còn trứng xào cà chua mà.
Thẩm Dư và Thẩm Kỳ đều ngẩn cả người, nhìn nửa quả trứng trong tay mình.
Thẩm Kỳ không nói gì, bàn tay nhỏ bé cầm nửa quả trứng của mình đưa đến trước mặt anh.
"Cho anh này."
Thẩm Đồ nhìn trứng gà, cảm giác mùi thơm ngậy bốc lên đến tận đỉnh đầu. Nhưng nhóc vẫn chịu đựng được.
"Anh không ăn đâu, em còn nhỏ, em ăn đi."
An Dạng thấy cảnh này, mơ hồ cũng hiểu được ý của Thẩm Các, liền ăn nốt nửa quả trứng kia.
Thẩm Các nhét nửa quả vào miệng, cảm thán:
"Đúng là thơm mà."
Thẩm Dư cũng chia cho Thẩm Luyện:
"Anh hai, chúng ta cùng nhau ăn đi."
Thẩm Các bê cháo ngô lên húp một ngụm:
"Được rồi, ăn cơm đi."
Thẩm Luyện cầm nửa quả trứng, lại chia làm một nửa. Thẩm Đồ cũng học theo.
An Dạng nhìn Thẩm Dư, cảm thấy đứa bé này đúng là thông minh sáng dạ.
Thẩm Các vừa ăn, vừa dặn dò:
"Các con là anh em ruột thịt, phải chăm sóc, giúp đỡ lẫn nhau, không phải lúc nào anh cũng nhường em, hay em luôn nhường anh, nhớ chưa?"
Ngoại trừ Thẩm Luyện, ba đứa trẻ khác chỗ hiểu chỗ không.
An Dạng huých nhẹ khuỷu tay vào người Thẩm Các:
"Đoàn trưởng Thẩm, giáo dục kiểu này có phải là quá sớm không?"
Thẩm Các lắc đầu. "Anh cảm thấy, ngoài trừ Thẩm Kỳ còn quá nhỏ thì mấy đứa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền