ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 83: Chương 83

An Dạng không dừng động tác trong tay, suy nghĩ một lúc rồi nói:

"Là vị giáo sư rất có hàm dưỡng."

Người có văn hóa nhất mà Vương Tú Tịnh từng gặp đều ở quân khu, có văn hóa cao hơn nữa, cô ta cũng chưa nhìn thấy. Vương Tú Tịnh nhìn An Dạng dường như không có biến hóa gì, chẳng qua cô ta cũng rất tò mò, bèn hỏi:

"Nghe nói chiều hôm qua chị dẫn chuyên gia đến từ thủ đô đi dạo quanh thôn, chị thấy sao?"

Hơn nữa cô ta càng quan tâm tới một chuyện khác.

"Tôi nghe Trường Hữu nói, nếu chuyên gia xử lý cái gì ở chúng ta nơi này, đến lúc đó là có thể phát triển lên."

An Dạng cũng nghĩ như vậy:

"Đúng vậy, đến lúc đó chúng ta cũng có thể trồng thêm nhiều loại cây khác. Tuy nói không giống trước kia, không thể mang đi buôn bán, nhưng chúng ta có thể tự trồng cho nhà mình ăn, cũng là chuyện tốt."

Vương Tú Tịnh nghe tới trồng trọt là nảy ra hứng thú, từ nhỏ cô ta đã biết trồng trọt, cô ta là không làm được giáo viên hay đoàn văn công gì, nhưng cô ta có thể làm ruộng mà.

"Vậy đến lúc đó chị trồng cái gì, tôi cũng trồng cái đó."

An Dạng nở nụ cười:

"Được, chúng ta cùng nhau trồng."

Cô càng muốn được nghiên cứu ra nhiều chủng loại, đề cao sản lượng, trợ giúp đến quốc gia, cho dù chỉ là góp chút sức lực nhỏ nhoi. Hy vọng có thể thúc đẩy phương diện này phát triển.

"Giáo sư nói tới lúc đó sẽ gửi sách cho tôi, chúng ta học tập thêm một chút, cái này gọi là gieo trồng một cách khoa học."

Vương Tú Tịnh cảm thấy An Dạng thật là quá giỏi.

"Tôi đây sẽ bám chặt chị, chị phải giúp đỡ tôi đó."

Đây là chuyện tốt.

An Dạng cười đồng ý rồi. Buổi chiều cô làm đế giày là làm cho Thẩm Luyện, bé trai tốn giày, lớn lên lại nhanh, giày phải thường xuyên thay đổi.

Vương Tú Tịnh lại nói chuyện với An Dạng một số chuyện vặt mới xảy ra gần đây trong quân khu.

"Đi ra ngoài chơi rồi, phỏng chừng Tiểu Lộ nhà em cũng ở đó."

Vương Tú Tịnh nói.

Đến khoảng bốn, năm giờ chiều thì Vương Tú Tịnh vội vàng trở về nhà nấu cơm. An Dạng cũng đứng lên thu dọn tất cả đồ vật, cô cũng phải nấu cơm.

Giáo sư Khúc ở lại quân khu tổng cộng bốn ngày, đã làm xong tất cả mọi việc. Hai ngày cuối cùng là An Dạng đi theo toàn bộ hành trình, thậm chí có đôi khi vội chuẩn bị tư liệu mà đợi tới hơn 10 giờ tối. Hai ngày này, Thẩm Các toàn quyền tiếp nhận tất cả việc nhà. Mua cơm, rửa chén, giặt quần áo, chăm sóc mấy đứa trẻ. Bọn nhóc cũng biết An Dạng rất bận, cũng không làm phiền cô.

Ngày mười tám tháng sáu, giáo sư Khúc rời đi. An Dạng đi tiễn giáo sư tới tận cửa quân khu. Giáo sư Khúc tạm biệt đám người chính ủy Triệu xong xuôi, vỗ nhẹ tay An Dạng.

"Tôi vừa tới thủ đô thì sẽ gửi sách cho em, em chờ tôi nhé. Còn nữa, không được quên tri thức của mình, phải siêng năng tiến hành thực nghiệm, không cần sợ làm sai, không làm thử sai thì sao có thể biết thế nào là chính xác chứ."

An Dạng gật đầu tỏ vẻ nhớ kỹ.

"Giáo sư Khúc, tôi sẽ nỗ lực."

Giáo sư Khúc cười lên xe, vẫy tay chào tạm biệt mọi người. Nhiệm vụ tiếp đãi trong bốn ngày của An Dạng cũng kết thúc.

Chính ủy Triệu và An Dạng đi về.

"Giáo sư Khúc khen ngợi cô rất nhiều lần với tôi."

An Dạng biết giáo sư Khúc có kỳ vọng rất lớn đối với cô. "Tôi vẫn là chưa học đủ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip