Chương 97: Chương 97
Dì Trần để dưa hấu xuống giếng xong rồi lại đi vào trong nhà.
"Nhà con có đủ ăn không? Nếu không, thì để mấy đứa nhỏ qua bên này ăn, Thẩm Đồ đều đã thèm ăn dưa hấu lâu lắm rồi?"
An Dạng vội xua tay.
"Không cần đâu, dì à, mấy đứa nhỏ cũng không ăn được quá nhiều."
Dì Trần tâm trạng rất tốt, con dâu ruột của bà đều không ở bên cạnh, ngược lại, An Dạng luôn giúp đỡ mình, mấy bạn già đều khen mình có phúc. Trong lòng bà đã rất mãn nguyện rồi.
"Đúng rồi, mấy đứa nhỏ Thẩm Luyện mấy ngày rồi không qua chơi, lại ở ngoài chơi đùa gì nữa hả?"
An Dạng nhớ ra chuyện này liền mở miệng hỏi trước.
"Dì à, mấy ngày gần đây nhà tụi con quản tụi nhỏ rất nghiêm ngặt, tụi nhỏ chúng có qua chơi nếu muốn ăn đồ ngon, dì tuyệt đối đừng nên mềm lòng."
Dì Trần và Trần Tĩnh nhìn nhau một cái.
"Chuyện gì vậy, sao lại kiểm soát tụi nhỏ ăn nữa, có phải là chủ ý của Thẩm Các hay không? Dì thấy là nên quản chuyện Thẩm Các ăn ấy."
An Dạng nghe câu nói của dì Trần, không khỏi dở khóc dở cười, liền chỉ biết nói như thế này.
"Không phải đâu ạ, mấy ngày trước làm bánh bao, điều đã dùng hết bột mì hảo hạng, lúc đấy con đã nói với tụi nhỏ dùng xong hết lần này mười ngày sau không thể ăn bột mì nữa, tụi nhỏ đều đáp ứng rồi, con với Thẩm Các cũng đã dặn dò tụi nhỏ không được ra ngoài giở trò mà phải tuân thủ theo."
Dì Trần nghe thấy chuyện này, bà cau mày, vẫn còn chút do dự.
"Vậy, vậy được rồi."
An Dạng lúc này liền yên tâm hơn một chút.
"Dì à, mấy ngày gần đây nhà tụi con quản tụi nhỏ rất nghiêm ngặt, tụi nhỏ chúng có qua chơi nếu muốn ăn đồ ngon, dì tuyệt đối đừng nên mềm lòng."
Dì Trần lại nhớ ra.
"Nhân tiện, đây là hai đôi giày làm được, của đứa nhỏ và Thẩm Luyện, con cầm lấy đi, dì bên này vẫn đang làm thêm."
An Dạng nhận lấy.
"Cảm ơn dì ạ."
Thẩm Kỳ cũng rất biết lễ phép.
"Cảm ơn bà ạ."
Dì Trần rất thích mấy đứa nhóc này.
"Bà nhìn xem nào, sao thấy tiểu Kỳ nhà ta lại ốm đi rồi."
An Dạng im lặng không lên tiếng, nhìn Trần Cảnh cười cười.
"Dì à, mới vài ngày không có gầy đâu, tụi con xin phép về trước đây."
Dì Trần ồ lên một tiếng.
Tiễn người ra tới cửa, dì Trần nhìn An Dạng đưa Thẩm Kỳ về mới xoay người lại nói chuyện với Trần Tĩnh.
"Tụi nhóc này kể từ khi An Dạng tới quả thực thay đổi không ít."
Trần Tĩnh cầm quyển sách bên cạnh lên.
"Ai nói không phải chứ, An Dạng là người tốt, cũng là người biết tính toán, em ấy cùng Thẩm Các thật sự là một gia đình do ông trời tạo ra."
Dì Trần gật đầu.
"Còn không phải sao? Chỉ là không biết vì sao mẹ vẫn luôn cảm thấy An Dạng không muốn sinh thêm con nữa? Lần trước mẹ hỏi, vợ chồng con bé đều nói từ từ hiện tại con cái đều vẫn còn nhỏ."
Trần Tĩnh nhìn mẹ cô lo lắng thế liền nói.
"Mẹ à, mẹ không cần phải bận tâm đâu, Thẩm Các là người tính khí thất thường, An Dạng nhìn cũng là người có quan điểm, chuyện vợ chồng đấy tụi nó nhất định là đều đã nói rõ rồi, chúng ta bỏ qua đi, chỉ cần tụi nó sống tốt là được rồi."
Dì Trần chậc một tiếng.
"Mẹ còn phải đi làm giày đây, mấy đứa nhỏ như vậy cũng đã đủ dày vò rồi."
Trong phòng, Thẩm Kỳ cùng Nha Nha đang nói chuyện.
"Chính là nó đó, em cầm lấy đi."
Nha Nha đã đưa cho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền