Chương 99: Chương 99
Lại qua mấy ngày, cuối cùng hai quả dưa hấu trong sân nhà An Dạng cũng đều đã chín. Cây dưa giống cũng đều đã chết hết rồi. Hiện giờ sản lượng dưa tương đối thấp, tốc độ tăng trưởng chậm, đều là trở ngại, những cái này đều cần phải phát triển thêm.
Ở bên đây, Vương Tú Tịnh nhìn nửa quả dưa hấu trên bàn ăn mà xuýt xoa:
"Nhìn có vẻ rất ngọt, ruột đỏ thế này trông ngon thật."
Vu Tiểu Lộ chớp chớp mắt hỏi:
"Mẹ, giờ ăn được chưa ạ?"
Vu Tiểu Lan cũng ở bên cạnh nhìn theo. Vương Tú Tịnh trước nhìn về phía Vu Trường Hữu xin phép. Vu Trường Hữu nhìn tụi nhỏ đều thèm tới như vậy, liền gật đầu:
"Được, bổ ra đi, nhưng phải ăn cơm trước đã."
Nửa quả dưa hấu rất nhanh đã được cả nhà ăn xong. Vương Tú Tịnh thu lại vỏ dưa hấu, nghĩ bụng có thể làm rau xào, cũng có thể làm dưa muối, đều là mấy món ngon.
An Dạng tính toán thời gian cũng cảm thấy đồ đạc mình gửi đã đến nơi rồi. Nhưng ngay ngày hôm đó cô liền nhận được đồ từ giáo sư Khúc gửi tới. Một chồng sách dày, bên trong còn bao gồm một bao hạt giống, cùng với một bức thư. Giáo sư giới thiệu cho An Dạng sơ qua một chút về những hạt giống, còn có cả hướng dẫn. Táo và lê mà An Dạng trồng trước đó cũng đều đã nảy mầm, cây táo được trồng trong sân, cây lê thì trồng phía sau nhà. Bây giờ vẫn là cây con, muốn có quả để ăn, cần phải mất hai năm nữa.
An Dạng tìm ra việc cho mình làm, đầu tiên viết thư trả lời cho giáo sư Khúc, sau đó lại từ từ xem sách, vả lại dị năng của cô dường như đã trở lại. Lúc vừa mới chạm vào hạt giống, cô đã cảm nhận được tâm tình của những hạt giống này, nhưng đi thử cái khác lại không được nữa. Dị năng này vốn dĩ còn kém, nhưng có còn tốt hơn là không. Có thể dùng là được rồi. Cô cũng không thực sự chú ý tới chuyện này. Điều quan trọng nhất là cần phải dựa vào bản thân, học hỏi thêm nhiều kiến thức hơn chút, đánh giá thông qua điều này mới là đáng tin nhất.
Trong chớp mắt đã tới cuối tháng tám. Trường học ở quân khu cũng vì thế mà trở nên náo nhiệt. Trường ở phía quân khu, không chỉ là người ở quân khu và học sinh trong quân khu đến mà còn có rất nhiều học sinh ở các thôn xung quanh. Vì là quân khu điều hành, nên quân khu đã lấy một phần tiền ra để giảm một phần học phí, xem như là giảm bớt gánh nặng cho người dân, mục đích cuối cùng đều là hy vọng bọn trẻ có thể đọc được nhiều sách, học được nhiều kiến thức, đất nước hiện giờ cực kỳ thiếu nhân tài. Trần Tĩnh cũng đi dạy rồi. Cô ta hiện giờ đang dạy khóa trung học sơ cấp.
Từ sau khi bắt đầu khai giảng, mấy đứa lớn đều đã đi học cả, trong sân cũng không còn mấy đứa trẻ đùa giỡn nữa. An Dạng ở trong nhà làm việc nhà, đem toàn bộ đất ở trong vườn xới lên một lượt để trồng rau vụ đông. Cải thảo, rau mùi, hành lá, củ cải và khoai lang đều cần thiết cho mùa đông. Trong nhà cũng bận rộn không ít. Thời tiết cũng trở nên mát mẻ hơn rồi. Sáng sớm cần phải mặc thêm áo khoác. An Dạng lại làm vài mảnh vải, chuẩn bị may áo khoác cho mọi người. Từ sáng tới tối đều không nghỉ ngơi. Dì Trần cũng qua phụ An Dạng may đồ. Làm sớm một chút, để bọn trẻ sớm còn có áo mặc. Mà tất cả chúng đều đã lớn hơn năm ngoái nhiều rồi.
Nha
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền