Chương 52
Bên này mẹ con ba người ung dung nói chuyện, còn đang tách hạt dưa, bên kia thôn dân đã sắp phát điên rồi, tìm khắp nơi không thấy thím hai, Tiêu Vĩ còn mặt dày mày dạn chặn cửa, phải làm sao đây?
"Thật là, vừa nãy tôi còn thấy người ta mà, sao quay mặt đi một cái đã không thấy đâu rồi."
"Vợ của Tiêu lão nhị đi đâu rồi, trong nhà xảy ra chuyện lớn như thế mà bà ta còn không ra mặt."
"Vợ Tiêu lão nhị! Bà ở đâu? Nhà bà có chuyện lớn rồi!"
Đúng lúc mọi người đang sốt ruột không chịu được, Lý Tú Cầm nhổ vỏ hạt dưa, trực tiếp lớn tiếng hét:
"Các người đi ra ngoài tìm có ích gì, đi tìm trong bếp ấy, đi xem trong đống củi bếp xem."
"Đúng rồi, sao tôi lại quên mất cái bếp chứ."
Hôm nay những người đến giúp nấu cơm đều dựng bếp ở ngoài, ít khi có người vào bếp.
Mọi người ùa vào bếp, một lát sau có tiếng truyền ra:
"Ê ê ê, tìm thấy rồi tìm thấy rồi, vợ Tiêu lão nhị bà trốn ở đây làm gì thế?"
Quay lại chuyện ở nhà chính, cuối cùng mọi người cũng tìm thấy vợ Tiêu lão nhị trong đống củi bếp.
Khi thím hai ra ngoài còn giả vờ ngáp:
"Tìm tôi có chuyện gì thế, vừa nãy tôi hơi buồn ngủ nên chui vào bếp ngủ một giấc."
"Lửa đã cháy đến mông rồi mà bà còn ngủ, có chuyện lớn rồi, con rể bà đến đón dâu, Tiêu Vĩ chặn ở sau cửa không chịu mở, nhất quyết đòi chú rể mới phải đưa thêm hai mươi tám đồng nữa mới chịu để chú rể đón cô dâu đi, đây không phải là chuyện vô lý ư."
Có người vừa vỗ tay vừa nói:
"Bà mau đi kéo Tiêu Vĩ ra đi, đừng để lỡ giờ lành."
Mọi người đều nghĩ rằng tìm được thím hai là xong, đám cưới có thể tiếp tục, kết quả là thím hai xua tay, bắt đầu giở trò vô lại:
"Thôi, Tiêu Vĩ còn là đứa trẻ không hiểu chuyện, hôm nay là ngày vui của Phán Nhi, nó cũng vui, mấy người quản nó làm gì, đợi đến khi nó cưới vợ thì nó sẽ hiểu chuyện thôi."
Vài năm nữa đã ba mươi tuổi rồi, mà vẫn còn là đứa trẻ hả?
Mọi người đều kinh ngạc trước lời nói của thím hai, ai nấy đều há hốc mồm, ngây người ra.
Nghe mọi người nói Tiêu lão nhị rất đáng thương, Lý Tú Cầm không nhịn được nhếch mép, trực tiếp lên tiếng chỉ trích:
"Tiêu lão nhị đáng thương cái gì, từ khi kết hôn đến giờ ông ta vẫn luôn như vậy, gặp chuyện gì cũng trốn đi, để vợ ra mặt chịu mắng, thực ra nếu ông ta thực sự muốn quản lý gia đình thì vợ ông ta có thể cố chấp không cho ông ta quản lý à? Từ đầu đến cuối ông ta chẳng thèm đánh rắm một cái."
Lúc Lý Tú Cầm nói lời này có chút mỉa mai, tiện tay lấy một nắm hạt dưa trong tay Tiêu Kiến Viễn.
Đưa một hạt dưa vào miệng, cắn một cái, nhanh chóng nhổ vỏ hạt dưa ra, bà mới giải thích:
"Nhà cửa ầm ĩ thành như này, con nghĩ thím hai và chú hai của con không biết à? Bọn họ cố ý trốn tránh mà thôi, chuyện lớn như vậy, hai đứa con trai nhà họ không dám tự quyết định đâu, mẹ thấy chuyện đòi tiền này là do thím hai và chú hai của con nghĩ ra đó."
"Chú hai? Không giống người như vậy mà?"
Bảo Trân cũng lấy một nắm hạt dưa từ tay Tiêu Kiến Viễn, đang vụng về tách hạt dưa, không có cách nào khác, ở thời mạt thế đừng nói đến hạt dưa, ngay cả vỏ hạt dưa cũng không có, cô đã sớm quên mất kỹ năng này rồi.
Lý Tú Cầm cười
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền