ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 72

Thấy nước mãi không có dấu hiệu sôi, Tiêu Bảo Trân liền nói, bây giờ trời còn sớm, hay là tranh thủ lúc này chia kẹo cưới cho từng nhà trong viện, cũng coi như chào hỏi hàng xóm mới.

Hai người vừa nói vừa về nhà xách túi vải đựng kẹo, trực tiếp đến nhà hàng xóm.

Đây là một cái sân lớn có ba gian nhà, vợ chồng Tiêu Bảo Trân ở gian phòng phía đông, chiếm hai phòng, chính xác là ba phòng rưỡi.

Hai gian phòng chính, còn có một gian phòng nhỏ, bây giờ là nhà kho, để toàn bộ đồ đạc trong nhà.

Theo lý mà nói, nhà Cao Kính chỉ còn hai anh em, khi chia phòng không thể lấy được nhiều như vậy nhưng mẹ anh mất khi đang làm nhiệm vụ, nhà máy chăm sóc nên được chia nhiều hơn một chút.

Ở bên cạnh nhà Tiêu Bảo Trân có người ở, trên đường đi, Tiêu Bảo Trân thử hỏi Cao Kính có quen gia đình này không, Cao Kính lắc đầu:

"Anh chỉ biết bên cạnh có người ở nhưng sáng đi tối về rất ít khi gặp họ, cũng không quen lắm."

"Vậy những nhà khác thì sao?"

"Anh chỉ quen bà Vu, đã chào hỏi rồi."

Cao Kính thành thật nói.

Hỏi kỹ hơn một chút, Tiêu Bảo Trân mới hiểu ra, sau khi anh chuyển đến đây, sáng đi tối về, căn bản không quen hàng xóm, trông cậy vào anh giới thiệu là không được rồi, thôi thì hôm nay cùng nhau làm quen vậy.

Đi đến gian phòng chính của sân, đó là ba gian phòng chính lớn, nơi rộng rãi, diện tích cũng lớn, Tiêu Bảo Trân giơ tay gõ cửa, bên trong truyền đến một trận ho, tiếp theo là một người phụ nữ có vẻ hơi yếu ớt hỏi:

"Ai đấy? Khụ khụ, có chuyện gì vậy?"

Tiêu Bảo Trân nghe giọng nói có vẻ già nua, liền cười nói:

"Bác gái khỏe chứ? Cháu họ Tiêu, tên Bảo Trân, mới kết hôn với Cao Kính ở nhà bên cạnh bác, tụi cháu mới cưới nên đến chia kẹo cưới, cũng là để chào hỏi hàng xóm mới."

"Chia kẹo cưới à, cháu đợi chút. Ngọc Nương, mở cửa."

Lúc này bác gái nâng giọng nói với người ở trong.

Rất nhanh, bên trong cửa vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, người đi bộ như đang nhón chân, không chạm đất, đi đường rất cẩn thận.

Cửa mở ra kẽo kẹt, Tiêu Bảo Trân nhìn vào trong, người mở cửa là một cô gái khoảng hai mươi tuổi, ngũ quan rất xinh đẹp nhưng biểu cảm có vẻ hơi cẩn thận, đôi mắt hơi buồn.

Mở cửa ra, cô gái này còn căng thẳng hơn cả Tiêu Bảo Trân, cẩn thận nhận lấy kẹo cưới mà Tiêu Bảo Trân đưa tới, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."

"Ngọc Nương này, nói chuyện với người khác thì nói to lên một chút, nói nhỏ như tiếng muỗi vậy, người khác nghe thấy được không?"

Bác gái bên trong nhẹ nhàng nói.

Ngọc Nương nghe xong, dừng lại vài giây, sau đó nói to hơn: "Cảm ơn."

"Không sao, bác gái này, bác là..."

Tiêu Bảo Trân thấy trong nhà có một cái giường, trên giường nằm một bác gái, liền hỏi.

Tính tình bác gái này khá hướng ngoại, cười tự giới thiệu: "Bác họ Vương, cháu cứ gọi bác là bác Vương là được, đây là con dâu út của bác Ngọc Nương, mấy năm trước bác bị một trận ốm nặng, nằm liệt giường không dậy nổi, nên Ngọc Nương ở nhà chăm sóc bác, hai đứa con trai bác thì đi làm rồi, sau này các cháu sẽ gặp, nó làm ở Cương Hán, bác còn một đứa con trai cả, cũng là công nhân của Cương Hán nhưng bị Cương Hán cử đi công tác ở nơi khác, bây giờ các cháu cũng không gặp được, nhà bên cạnh là con dâu cả của bác, tên là Trương Tiếu, hôm nay các cháu chắc đã gặp rồi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip