Chương 851
Bây giờ là thời tiết giá rét cuối xuân, nửa đêm nhiệt độ giảm mạnh. Cao Kính và Bảo Trân vừa về đến ngõ.
Cao Kính nói:
"Anh còn một bản vẽ chưa hoàn thành, bên xưởng đang chờ, về nhà vẽ xong rồi mới ngủ. Ơ kìa, hình như phía trước có người."
Cao Kính dừng xe, Bảo Trân cũng nhảy xuống, thò đầu nhìn vào trong ngõ:
"Giờ này làm sao có người được."
Cô nhìn kỹ vào chỗ tối, vậy mà đúng là có người thật! Người đó mặc một chiếc áo bông màu xám xịt, rụt rè trốn trong bóng tối không nhúc nhích.
Bảo Trân tiến lại gần nghe, chỉ nghe thấy người đó lẩm bẩm nhỏ giọng:
"Tôi không có tiền, tôi cũng không có sắc, chỉ là một bà già trung niên, mấy người cướp của cướp sắc thì đừng nhìn tôi, tôi chẳng có gì cả..."
"Trương Tiếu!" Bảo Trân nhận ra ngay, người này chính là Trương Tiếu!
Trương Tiếu đột ngột ngẩng đầu lên, suýt nữa thì mừng đến phát khóc:
"Ôi Bảo Trân! Sao hai người bây giờ mới về, dọa chết tôi rồi! Tôi còn tưởng gặp phải cướp đường!"
"Cô cũng làm chúng tôi giật mình! Hai chúng tôi về dự đám cưới mà, sáng nay lúc ra cửa còn nói với bà Vu mà, cô không nghe thấy à?"
Tiêu Bảo Trân đỡ cô ta dậy, mới phát hiện tay Trương Tiếu lạnh ngắt, cả người run rẩy dữ dội, cô ta ôm chặt một cái giỏ tre, vẻ mặt sợ hãi tột độ.
Tiêu Bảo Trân sờ trán cô ta:
"Không sốt mà, cô làm sao vậy? Sao lại ra ngoài muộn thế này."
"Còn không phải là tại bà mẹ chồng tôi, làm việc chẳng đáng tin tí nào."
Trương Tiếu khóc lóc kể lể, tức giận không biết trút vào đâu.
Tiêu Bảo Trân hỏi:
"Rốt cuộc là sao, liên quan gì đến bà mẹ chồng cô?"
Trương Tiếu nhìn cái giỏ trên tay, thở dài than vãn rồi bắt đầu giải thích:
"Bạch gia có một người họ hàng xa luôn giúp đỡ, ở không xa lắm, ngay ngoại ô, người họ hàng xa này có ơn với nhà họ, trước giờ vẫn là bà mẹ chồng tôi chăm sóc. Người họ hàng này bị bệnh mãn tính, ba tháng phải đi đưa thuốc một lần, trước đây việc này đều do bà mẹ chồng tôi sai Ngọc Nương đi, Ngọc Nương thì đã ly hôn rồi, sau đó là tôi đi đưa, kết quả là hôm kia bà mẹ chồng tôi quên mất chuyện này, tôi cũng không nhớ ra, bây giờ bà ấy mới nhớ ra đã lâu rồi không đưa thuốc, vội vàng bắt tôi đi đưa thuốc ngay!"
Tiêu Bảo Trân hơi ngạc nhiên:
"Đêm hôm khuya khoắt thế này mà bắt cô một mình đi ngoại ô đưa thuốc, còn phải đi bộ nữa cơ à?! Mẹ chồng cô bị điên à?"
"Bà ấy thì không bắt tôi đi, bà ấy nói bà ấy đi nhưng cô nghĩ xem bà ấy như thế kia, tôi có thể yên tâm để bà ấy đi được không? Nếu trên đường có chuyện gì, Bạch Đại Cương về sẽ ăn tươi nuốt sống tôi mất."
Trương Tiếu khóc lóc kể lể:
"Không còn cách nào khác, nhà tôi cũng không có xe đạp, chỉ còn cách tôi tự đi thôi, đêm hôm khuya khoắt thế này tôi cũng không muốn ra ngoài."
"Không thể đợi đến sáng mai đưa được à, sáng mai còn có xe buýt mà!"
Trương Tiếu nói:
"Bà mẹ chồng tôi nói, lần đưa thuốc này đã chậm mất nửa tháng rồi, ông lão kia một mình cô đơn lẻ bóng, cũng không biết có ai đi thăm không, nói khó nghe một chút, lỡ chết ở nhà cũng chẳng ai biết, nhất định phải đi xem ngay, nếu tôi không đi, bà ấy sẽ tự đi, tôi chỉ còn cách ra ngoài ngay thôi."
Tiêu Bảo Trân lo lắng: "Không được, bây giờ cô đi tôi cũng không yên tâm, hay là thế
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền