ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 863

Hôm nay Tiêu Phán Nhi xuống nông thôn để bàn chuyện sính lễ với nhà trai. Nhà gái đòi 38 đồng, nhà trai chỉ đồng ý 28 đồng. Qua một hồi cô thuyết phục, hai bên đều đồng ý định sính lễ là 30 đồng, nhà trai vui mừng không thôi, nhất quyết giữ cô ta lại ăn một bữa cơm.

Cô ta thấy đồ ăn trên bàn khá ngon, không chỉ có rượu mà còn có thịt nên ở lại ăn một bữa. Nhà trai còn gói thịt đầu heo cho cô ta mang về nhà.

Tiêu Phán Nhi nghĩ, gần đây cô ta và Phương Viễn không được tốt lắm, cứ cãi nhau suốt. Hôm nay mang ít thịt đầu heo về, cùng nhau ăn một bữa ngon, nói chuyện tử tế để giải quyết mâu thuẫn. Vợ chồng không thể cứ không nói chuyện với nhau mãi được.

Vậy là Tiêu Phán Nhi đạp xe về. Khi đi qua một khu rừng, cô ta thấy hơi sợ, cứ thấy khu rừng có gì đó kỳ lạ. Cô ta tăng tốc muốn đi qua, kết quả đi được nửa đường thì tay lái xe đạp nghiêng sang một bên, suýt ngã nhào.

"Giữa đường sao lại có tảng đá to thế này! Cũng không biết dọn đi!"

Tiêu Phán Nhi xuống xe nhìn, trên đường có một tảng đá chắn ngang, cô ta đang định dọn đi.

Đột nhiên, Tiêu Phán Nhi cảm thấy có người đi về phía mình. Cô ta chưa kịp đạp xe bỏ chạy thì đã bị hai bàn tay túm lấy.

"Các người là ai? Buông ra! Tránh xa tôi ra! Nếu không tôi sẽ kêu người đấy!"

Tên lùn cười ha hả:

"Ở đây có người ở không? Cô kêu ai đến?"

"Vậy các người muốn làm gì? Nếu muốn tiền thì tôi có, tôi sẽ đưa cho các người ngay, chỉ cần đừng động vào tôi thì thế nào cũng được, tiền tôi có thể đưa hết cho các người."

Mặt Tiêu Phán Nhi tái mét, cô ta cố gắng giữ bình tĩnh.

"Cô cũng hào phóng phết nhỉ."

Tên lùn khinh thường nói:

"Cô có bao nhiêu tiền, lấy ra xem nào."

Nghe vậy, tên cao lập tức lên tiếng ngắt lời:

"Cút đi! Kéo người đi trước đã."

Hắn ta tỉnh táo hơn tên lùn. Bây giờ bọn chúng chỉ hù dọa thôi, bị đội trị an bắt được thì chỉ bị giam hai ngày là được thả, cướp bóc là trọng tội, không khéo sẽ bị bắn.

"Buông tôi ra!"

Tiêu Phán Nhi gào lên hai tiếng nhưng vô ích, cô ta vẫn bị hai tên kéo vào rừng. Cô ta hoảng hốt, không ngừng vùng vẫy:

"Các người là ai, các người muốn làm gì? Chơi lưu manh là phải bị bắn đấy!"

Tiêu Phán Nhi sợ phát điên, không ngừng đạp và đá, không ngừng vùng vẫy nhưng cô ta không khỏe bằng hai gã đàn ông, vùng vẫy thế nào cũng không thoát được.

Phán Nhi sắp khóc đến nơi rồi, từ nhỏ đến lớn cô ta luôn gặp may, lên núi gặp bẫy, mọi người đều trúng chiêu chỉ có cô ta không trúng, đi đường dẫm phải phân bò cũng chỉ có cô ta không dẫm phải, chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ gặp phải tình huống như thế này.

"Buông tôi ra, xin các anh buông tôi ra được không."

Phán Nhi khóc đến khản cả giọng:

"Bao nhiêu tiền tôi cũng đưa, lưu manh thật sự sẽ bị ăn đạn đấy."

Cô ta có kêu gào thế nào, giãy giụa thế nào cũng vô dụng, còn bị đá mấy cái.

Bị đá mấy cái, tên lùn nổi giận, giơ tay lên "bốp" một cái, tát cho Phán Nhi một cái tát trời giáng.

"Mẹ kiếp, không biết điều, cho mày đá tao."

Tên cao thấy vậy hình như muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn không nói, chỉ thở dài một hơi:

"Nhanh lên, lỡ có người nhìn thấy thì phiền phức."

"Các anh muốn làm gì! Rốt cuộc các anh muốn làm gì, hu hu hu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip