Chương 878
Phán Nhi mặt tái nhợt ngồi dậy, yếu ớt nói:
"Các bác, các thím, tôi cảm ơn các bác đã nói giúp tôi, chỉ cần các bác biết tôi trong sạch là được. Các bác yên tâm, tôi sẽ không làm chuyện dại dột nữa, chỉ là giờ đầu tôi choáng quá..."
"Ồ ồ, cô nghỉ ngơi cho khỏe, chúng tôi đi trước."
Vài người vừa an ủi vừa vén rèm đi ra ngoài.
"Đúng vậy, chúng tôi về trước đây, cô nghĩ thoáng ra một chút, mẹ cô là người như vậy, bà ta chỉ giỏi nói thôi, sẽ không đuổi cô đi thật đâu."
Đợi mọi người đi hết, Phán Nhi mới nằm lại trên giường, trên mặt hiện lên một nụ cười lạnh. Cô ta thấy những người bác này nói không đúng, mẹ cô ta không chỉ giỏi nói mà còn cay nghiệt với cô ta hơn. Phán Nhi cảm thấy, nếu ngày mai cô ta vẫn không đi, mẹ cô ta thực sự có thể đuổi cô ta đi. Lần này gặp nạn, cô ta coi như đã nhìn rõ bộ mặt thật của nhà mẹ đẻ.
Trước đây, cô ta vẫn luôn cho rằng anh trai và mẹ quá hà khắc, trong nhà này cha vẫn có tình cảm với cô ta. Nhưng lần này Phán Nhi đã hoàn toàn nhìn rõ, nếu cha đối xử tốt với cô ta thì sẽ không để mẹ già nói những lời cay nghiệt như vậy với cô ta. Nhà mẹ đẻ này, đối với cô ta mà nói thật sự quá tệ.
Phán Nhi nằm trên chiếc giường đất lạnh lẽo, lật người bắt đầu suy nghĩ về những việc tiếp theo mình nên làm. Giấc mơ biến Phương Viễn thành một kẻ nghiện ngập khiến Tiêu Phán Nhi vô cùng sợ hãi. Những câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu Tiêu Phán Nhi, cô ta không biết mình phải làm sao: không biết có nên ly hôn với Phương Viễn hay không, nếu ly hôn thì cô ta phải sống thế nào, thời buổi này, liệu có thể dung nạp một người phụ nữ độc thân không công ăn việc làm, không gia đình như cô ta không?
Ngay khi Tiêu Phán Nhi đang băn khoăn, bên ngoài đột nhiên lại có tiếng bước chân. Thím hai vén rèm bước vào, trực tiếp đẩy Tiêu Phán Nhi, vẻ mặt hớn hở, giọng điệu ân cần hơn hẳn so với lúc nãy.
"Phán Nhi con dậy xem ai đến này?"
Giọng điệu ngạc nhiên của Tiêu thím hai làm Tiêu Phán Nhi giật mình tỉnh giấc. Cô ta mơ màng bò dậy, vén rèm cửa nhìn ra ngoài thì thấy Phương Viễn đang đẩy xe đạp đứng trước cửa nhà mình.
Tiêu Phán Nhi giọng nhạt nhẽo:
"Anh ta đến làm gì?"
"Đến đón con về chứ."
Tiêu thím hai hướng ra ngoài gọi:
"Con rể vào đi, Phán Nhi tỉnh rồi."
Biểu cảm của Phương Viễn cứng đờ, ban đầu hắn ta không muốn vào, ai ngờ bà ta lại gọi to như vậy, giờ không vào cũng phải vào. Hắn ta bước vào nhà, nhíu mày không để lộ dấu vết, nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, mang theo vẻ bối rối nói:
"Phán Nhi, anh đến đón em về."
"Không phải anh nói em ngoại tình, muốn ly hôn với em sao?"
Tiêu Phán Nhi quay đầu đi, nghẹn ngào nói.
Phương Viễn vội vàng giải thích:
"Sau khi em đi, mẹ anh khuyên anh, hàng xóm láng giềng cũng khuyên anh, khuyên anh đi tìm em về. Anh tự nghĩ lại, đúng là anh đã oan cho em, em vì gia đình như vậy, không thể nào ngoại tình được, xin lỗi Phán Nhi, là anh hiểu lầm em."
Thực ra, hắn ta nói nửa thật nửa giả. Hàng xóm láng giềng khuyên hắn ta là thật, nhưng lúc đầu hắn ta nghĩ Tiêu Phán Nhi đã đi rồi, vậy thì thuận lý thành chương ly hôn luôn, sau đó cưới Lâm Tiểu Phương về. Ai ngờ Tiêu Phán Nhi vừa đi đã mang theo tiền mình kiếm được
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền