Chương 927
Sau mấy năm vất vả ở biên cương, đầu óc Bạch Căn Cường không còn thông minh như trước nữa, trước khi ra tay, hắn ta thấy kế hoạch này hoàn hảo không tì vết, chặt chẽ không thể chê vào đâu được, chắc chắn sẽ không bị phát hiện. Ai ngờ vừa ra tay đã biết sơ hở đầy rẫy, lúc này Bạch Căn Cường cũng biết sợ rồi.
Mọi người theo hướng chỉ tay của Cao Tinh nhìn sang, quả nhiên thấy có hai con gà nằm đập đập trên đất, một con đã nằm im, một con còn lăn qua lăn lại trên đất, nhìn là biết trúng độc, mọi người đều giật mình.
Cao Tinh tức đến mức nhảy dựng lên mắng:
"Chú nói bậy, chú nói dối, hai con gà này ăn bỏng ngô chú cho mới thành ra thế này, chú muốn đầu độc chúng cháu, đồ xấu xa, cháu sẽ bảo cha cháu đi báo công an."
Lúc này Bạch Căn Cường điên cuồng giãy giụa, miệng vẫn còn cãi cùn:
"Không phải tôi, bỏng ngô đó không có độc, không liên quan đến tôi!"
Cao Kính và Đại Phương vội vàng bắt Bạch Căn Cường lại, mặt Cao Kính tái mét, tim đập rất nhanh. Anh không dám nghĩ, nếu con gái anh bị lừa, ăn phải bỏng ngô có độc của Bạch Căn Cường, bây giờ anh sẽ thế nào. Cao Kính càng nghĩ càng tức giận, trực tiếp đấm vào bụng Bạch Căn Cường. Bạch Căn Cường rên lên một tiếng, suýt nữa nôn ra cả bữa tối hôm qua.
Cao Kính nói:
"Đúng, báo công an, mau đi gọi công an đến đây. Hắn ta đầu độc trẻ con, tội ác tày trời, nhất định phải trừng trị nghiêm khắc."
Những người khác nhìn thấy hai con gà đã nằm im không động cũng tái mặt, nhìn Bạch Căn Cường như muốn lột da rút gân.
"Đồ chết tiệt Bạch Căn Cường, mày dám ra tay với trẻ con. Sao mày không chết đi? Sao mày không chết ở biên cương đi! Đáng lẽ không nên quay về."
"Cái ung nhọt này, hắn ta chính là ung nhọt của khu tập thể! Chúng ta không nên để Bạch gia ở đây nữa, cả nhà đều là đồ hại người, đồ hại nhân tinh!"
"Mau gọi công an đến bắt Bạch Căn Cường đi, tốt nhất là xử bắn hắn ta luôn mới được."
Việc liên quan đến con cái thì không ai không tức giận, mọi người tức đến đỏ mặt tía tai, có phụ huynh thấy con mình cầm bỏng ngô trên tay thì sợ đến hồn bay phách lạc, vội chạy đến lục tung cả túi và tay con mình, thậm chí có người còn trực tiếp móc cả bỏng ngô trong miệng con ra, vừa làm vừa hét:
"Con không sao chứ, vừa nãy con ăn bao nhiêu bỏng ngô rồi? Đồ khốn nạn này! Mẹ đã từng nói với con là không được ăn đồ người lạ cho, nhà mình thiếu con một miếng ăn hay sao mà con thèm thuồng thế, đồ Bạch Căn Cường cho mà con cũng dám ăn."
Một đám trẻ cũng sợ ngây người, mắt tròn mắt dẹt nhìn con gà chết ngay trước mặt, chúng sợ đến không dám nói gì.
Cao Tinh ở bên cạnh nói:
"Chúng không ăn nhiều đâu, vừa nãy cháu có nhìn thấy, khi người chú xấu xa kia đến, cháu đã biết không ổn rồi, cháu đã ngăn chúng không cho chúng ăn, chúng muốn ăn, còn bị cháu đánh rơi nữa."
Thiết Thành ở bên cạnh gật đầu, cậu bé cứ như một tên lính hầu của Cao Tinh vậy, cứ một mực nói:
"Không ăn nhiều đâu, không ăn nhiều đâu, chưa kịp ăn thì đã bị chúng cháu đánh rơi rồi."
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm:
"Cảm ơn cháu nhé Tinh Tinh, nếu không phải cháu phát hiện ra thì không biết lũ nhóc này đã ăn bao nhiêu rồi, hôm nay coi như cứu được một mạng rồi."
Mọi người lại nhìn về phía Bạch
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền