Kim Tú Châu lập tức đưa ra hai yêu cầu, cái sau còn khó hơn cái trước, thầy giáo tức thì thấy hơi đau đầu.
Nữ sinh đứng ở cửa vừa nghe thấy Kim Tú Châu yêu cầu thầy giáo xử phạt mình, khó thở nói: “Có mấy chuyện cỏn con mà cũng yêu cầu thầy giáo xử phạt chúng tôi? Sao lòng dạ chị lại ác độc như vậy? Bắt nạt chúng tôi không có người nhà che chở đấy à? Chị có tin ngay bây giờ tôi gọi cả nhà tôi tới trường không?”
Hai nữ sinh trong phòng ngủ cũng ra tranh luận với Kim Tú Châu, “Cứ khăng khăng bảo chúng tôi bắt nạt Lưu Cảnh Chi, con mắt nào của chị nhìn thấy chúng tôi bắt nạt nó? Chúng tôi đánh nó hay là mắng nó?”
“Thầy ơi, không thể người khác nói gì thầy cũng tin là thật được? Dựa vào đâu mà lại xử phạt chúng em? Rốt cuộc chị ta là sinh viên của thầy hay chúng em là sinh viên của thầy?”
Bạch Cảnh Chi thấy ba người bạn cùng phòng đồng lòng đối kháng với chị dâu, vốn đang lo lắng việc này sẽ gây ầm ĩ lớn khó coi, lúc này mới tức giận đứng bên chị dâu nói với ba người kia: “Các cậu đối xử với tôi thế nào trong lòng các cậu biết rõ, đổ nước lên giường tôi, đổ nước vào giày của tôi, lén lấy nước nóng trong phích tôi, còn vu khống tôi trộm tiền của các cậu.”
“Sau đó anh trai chị dâu tới tìm tôi, các cậu thấy tôi có tiền ăn cơm, có chăn dày có quần áo mới mặc, tuy rằng sau đó không tiếp tục bắt nạt tôi giống như trước kia, nhưng các cậu luôn tìm tôi mượn quần áo vay tiền, tôi không muốn cho mượn các cậu lại tranh thủ lúc tôi không có ở trong phòng lén lấy trộm…”
Nói đến câu sau đôi mắt cô đã đỏ hoe, “Rốt cuộc tôi đã làm gì có lỗi với các cậu? Mà các cậu khắp nơi khắp chốn đều nhằm vào tôi?”
Sau đó cô lại nhìn về phía thầy giáo của mình, “Thầy ạ, trước đó em đã báo cáo với thầy rất nhiều lần, nhưng lần nào thầy cũng bảo là sẽ can thiệp, nhưng cách của thầy cũng chỉ là nhắc nhở tượng trưng các bạn ấy mấy câu, sau đó em cũng có nói lại với thầy, nhưng thầy lại bảo vì sao chỉ có em bị bắt nạt mà người khác không bị bắt nạt? Còn nói tự em cũng có cái sai, rốt cuộc là em sai ở đâu?”
Giọng nói của cô nghẹn ngào, nước mắt cứ từng giọt lăn xuống gò má, Bạch Cảnh Chi đưa tay quệt đi.
Những lời này cô vốn không định nói ra, vốn tính cô đã vậy, từ nhỏ cô đã chỉ nói tới chuyện tốt, không nhắc tới chuyện xấu, bởi vì dù nói gì, cha mẹ nuôi đều bảo thêm một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, cứ nhẫn nhịn là sẽ qua, khổ tận cam lai thôi.
Cô cảm thấy cha mẹ nuôi đã nuôi cô cũng không dễ dàng, cũng thấy anh trai chị dâu đối xử với cô quá tốt, không thể để những việc này làm hai người họ lo lắng.
Nếu không phải chị dâu ra mặt bênh vực cô, những chuyện uất ức này Bạch Cảnh Chi sẽ không nói ra.
Cô biết rất rõ, rằng có người đứng ra bênh vực cô là một chuyện hiếm có cỡ nào, cô không muốn phụ lại ý tốt của chị dâu.
Thầy Quan nghe xong những lời này vẻ mặt có phần lúng túng.
Kim Tú Châu nhíu mày nhìn về phía thầy ấy, “Thầy đã xử lý như vậy sao?”
Thầy Quan định giải thích, “Chuyện này quả thật là tôi xử lý không tốt…”
Kim Tú Châu: “Đúng là thầy đã không xử lý tốt, nếu ngay từ đầu thầy đã can thiệp, em gái tôi sẽ không phải chịu sự
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền