Nói là đường phố, thật ra là một con ngõ nhỏ có hơi rộng rãi.
Nhìn lướt qua một lượt, ngõ nhỏ không thấy điểm cuối, hai bên đường là đủ loại sạp hàng, có người bày thẳng hàng mình bán xuống đất, có người dắt xe đạp, trên ghế sau xe có khung hoặc giá treo, trên đó treo hoặc bày rất nhiều thứ.
Trong ngõ nhỏ người đến người đi, tất cả đều là người cần tới đây mua đồ, người thì mặc bộ quần áo công nhân màu lam, cũng có người mặc trang phục trắng, đen, xám của người bình thường.
Lối vào là sạp hàng bán mấy thứ như rau dưa trái cây, đi vào sâu bên trong sẽ thấy bán những mặt hàng khác, có đồng hồ, quần áo, vải vóc, trang sức, đồ dùng sinh hoạt hàng ngày…
Ngắm một hồi mà hoa cả mắt, Lục Lục nắm tay mẹ, cái đầu nhỏ hết quay bên nọ ngoảnh bên kia, nhưng căn bản không xem hết được.
Hai mẹ con dừng lại ở một sạp hàng, Kim Tú Châu cầm lấy một chiếc đồng hồ trông khá quen mắt, hỏi giá cả.
Người bán hàng nói chốt giá là bảy mươi tám đồng, không mặc cả.
Kim Tú Châu nghe mà ngây người, vừa rồi ở cửa hàng bách hóa xem cái đồng hồ giống y hệt, nữ nhân viên ở quầy đó báo giá là một trăm mười tám đồng, ở đây rẻ hơn gần năm mươi đồng.
Kim Tú Châu gật đầu rồi nắm Lục Lục tay đi tiếp, lại tới sạp hàng bán vải, có đắt có rẻ. Loại đắt lên tới mấy chục, loại rẻ chỉ mấy đồng. Loại đắt chất lượng không khác biệt lắm so với loại bán ở cửa hàng bách hóa, nhưng giá cả thì thấp hơn rất nhiều, so với giá bán trực tiếp từ nhà máy thì không cao hơn bao nhiêu.
Kim Tú Châu càng hỏi càng kinh ngạc, cũng khó trách dạo trước Uông Linh tới thăm cô nói có khi nhà máy của họ sắp không trụ được rồi, nếu cứ tiếp tục như thế này, nhà máy của họ quả thật là không cạnh tranh nổi. Thị trường tiêu thụ vốn đã không lớn, nếu mỗi địa phương đều xuất hiện một cái chợ đen như này, còn có ai muốn mua hàng hóa từ nhà máy của họ.
Bên cạnh sạp hàng bán vải là quầy bán quần áo, kiểu dáng trang phục phong phú hơn nhiều so với loại bán trong cửa hàng bách hóa, có đủ loại áo khoác, quần, váy, còn có loại váy hai dây, cực kỳ tiết kiệm vải, cảm giác mặc trên người không khác gì không mặc.
Kim Tú Châu nhìn lần đầu tiên thì nhíu mày, sau đó lại nhướng mày.
Người bán hàng chào mời nói đây là kiểu dáng thịnh hành ở Hương Cảng, còn nói các nữ minh tinh bên đó đều mặc kiểu trang phục này.
Kim Tú Châu vừa nhìn vừa v**t v* mặt vải, chất lượng cũng không tốt lắm, nhưng kiểu dáng rất độc đáo, toàn những kiểu dáng cô chưa từng thấy.
Hai mẹ con lại đi dạo thêm một lát, thấy trời sắp tối nên chuẩn bị về. Hai người mới chỉ đi dạo một nửa khu chợ, khi về lại theo đường cũ, ngồi chuyến xe bus số năm, tới trung tâm thành phố thì tìm một Tiệm cơm quốc doanh, cô và con gái mua một bát mì và một bát hoành thánh.
Ăn xong, Kim Tú Châu dắt tay con trở lại nhà khách.
Giang Minh Xuyên còn chưa về, Lục Lục vừa vào phòng đã đi tìm gương, cô nhóc cài hết kẹp tóc và dây buộc tóc mua ở chợ đen lên đầu, thử xem đẹp hay không đẹp.
Xong cô nhóc còn xoay đầu hỏi mẹ, “Đẹp không ạ?”
Kim Tú Châu nhìn một đầu đầy hoa của con gái, nén cười khen, “Đẹp.”
Lục Lục nghe xong cực kỳ vui vẻ.
Kim Tú Châu cầm chậu ra ngoài lấy chút nước ấm mang về
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền