ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá

Chương 73. Chương 73

Tới tháng năm, Chúc Anh cùng con gái và hai cháu ngoại sang đây để bàn bạc cho hôn sự của Kỷ Lăng và Bạch Cảnh Chi.

Vốn dĩ theo Kỷ Lăng và Bạch Cảnh Chi đã trao đổi, định là khi nghỉ hè sẽ về một chuyến, cuối năm sẽ tổ chức hôn lễ. Nhưng đợt này Kỷ Lăng không xin nghỉ được, công việc của Bạch Cảnh Chi cũng bận rộn, hơn nữa khi gia đình Kỷ Lăng biết chuyện, Chúc Anh đã định mình phải mang chút quà cáp sang đây một chuyến, vốn dĩ việc này tốt nhất là trưởng bối hai nhà cùng bàn bạc.

Kỷ An lo lắng mẹ đi một mình không ổn, cô ấy suy nghĩ một hồi quyết định dẫn theo cả hai con cùng sang đây.

Kỷ An kết hôn sớm, con trai lớn đã mười một tuổi, khi đi cậu còn phải xin nghỉ học, con gái út mới bảy tuổi, tới cuối năm mới đi học lớp một.

Hai mẹ con tay xách nách mang đem theo rất nhiều thứ, toàn là đặc sản dưới quê, có thịt khô lạp xưởng nhà tự làm, cũng có cả bánh kẹo mua từ cửa hàng bách hóa.

Kim Tú Châu và Chúc Anh cũng đã rất quen thuộc, thân thiện mời họ vào nhà ngồi.

Chúc Anh vừa thấy Kim Tú Châu đã nhiệt tình kéo tay cô khen, “Thật là không hề thay đổi chút gì, trước kia đã thấy trẻ rồi, giờ trông vẫn y như vậy, cũng không biết là em ăn cái gì nữa, đi cùng bọn trẻ ra ngoài e người ta hiểu lầm là chị gái chúng mất.”

Kim Tú Châu nghe cười, “Chị lại nói quá lên rồi, chủ yếu là vì không phải suy nghĩ gì thôi chị.”

Chúc Anh gật đầu, cười nói: “Ngẫm ra cũng đúng, em với Mẫn Mẫn giống nhau, đều là người tốt phúc.”

Lời này chị nói thật lòng thật dạ, doanh trưởng Giang tài giỏi, mấy đứa trẻ lại rất hiểu chuyện, Kim Tú Châu còn tự kiếm tiền, chẳng phải tốt phúc thì là gì? Không giống như con gái chị, tuy rằng cuộc sống cũng thoải mái, nhưng so ra vẫn kém Kim Tú Châu nhiều.

Kim Tú Châu cười chào hỏi Kỷ An đang đứng cạnh chị, “Đây là An An nhỉ, nhìn giống Kỷ Lăng lắm, mọi người vào nhà ngồi đi, bên ngoài nóng lắm.”

Tính tình Kỷ An có phần hoạt bát, cô ấy cười sang sảng chào Kim Tú Châu, gọi một tiếng chị.

Sau đó lại bảo hai đứa con chào hỏi.

Hai đứa trẻ đều hơi nhút nhát, cùng trốn phía sau mẹ, cậu con trai lớn có hơi dạn dĩ hơn, lí nhí chào một tiếng: “Cô”.

Kỷ An có hơi ngại ngùng nhìn Kim Tú Châu, “Bọn trẻ đều hơi nhát gan.”

Kim Tú Châu cười nói: “Ôi như nhau cả, con nhà chị bảo chào hỏi người ta cũng có được đâu, tới khi quen là tốt rồi.”

Kỷ An nghe vậy cũng thấy dễ chịu, cô ấy nghĩ bụng khó trách lần trước mẹ về lúc nào cũng bảo cô hàng xóm rất tốt bụng, ăn nói thì dễ nghe. Quả thật nghe rất êm tai, dạo trước cô cũng dẫn con vào chỗ doanh trại của chồng đón Tết, gặp một chị vợ lính khác, bảo chào mà tụi nhỏ không chào, người ta nói thẳng mặt cô ấy là hai đứa nhỏ như vậy là không tốt, nhìn không có giáo dục, khiến cô ấy nuốt không trôi cục tức đó được.

Kim Tú Châu tiếp đón mọi người vào nhà, sau đó đi pha trà rồi lại lấy trái cây ra.

Ở đây trái cây rất rẻ, đặc biệt là vải thiều, trước kia mua vải thiều toàn mua theo quả, giờ mua thì toàn mua theo chùm, hơn nữa vừa tươi vừa rẻ.

Kim Tú Châu lấy vải thiều, dương mai và xoài ra, sợ họ ngại ăn xoài, cô còn lột vỏ xuống rồi đưa cho hai đứa nhỏ, hướng dẫn tụi nhỏ ăn thịt quả màu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip