Kim Tú Châu nghe xong thì kinh ngạc, lúc ăn cơm cô có thấy, nhưng cũng không để ý lắm, cô cũng chẳng thân thiết gì với thằng bé Ngô Tiểu Quân này cả, cho rằng cậu ấy có thói quen dùng tay trái thôi, có không ít người như vậy, chỉ hiếm thấy mà thôi.
Giờ nghe Uông Linh nói thế, có lẽ là còn có nguyên do phía sau, nên mới hỏi: “Đúng là em không chú ý, vậy có chuyện gì sao?”
Uông Linh ngồi trên giường Kim Tú Châu, nghe hỏi thế lại thở dài, “Cũng tại chị cả, ngày hôm đó bận quá, quả thực là không nhín được chút thời gian nào, nên mới nhờ thằng bé tới nhà lấy đồ giúp chị, nghĩ bụng thằng bé khá quen thuộc với bên đó, hẳn là chẳng có chuyện gì đâu, không ngờ rằng lại xảy ra chuyện.”
Nói tới đây, Uông Linh chợt ngừng lại, mặt lộ rõ vẻ áy náy, “Thằng bé đi được nửa đường thì thấy cô gái kia đang bị người ta ức h**p, trong cơn tức giận mới chạy tới đánh đuổi tên côn đồ đó đi. Ngờ đâu vừa ra khỏi doanh trại lại bị bao vây, thằng côn đồ lúc trước bị đánh tìm đồng bọn tới tính sổ, vây thằng bé lại đánh cho một trận. Em không biết tình cảnh bi thảm lúc đó đâu, máu chảy đầy đất, thằng bé bị gẫy một cái xương sườn, tay phải không chỉ bị gẫy, mà còn bị thương gân, giờ không cầm nắm gì được, cũng không thể nhập ngũ được nữa.”
“Đời này chị chưa làm chuyện gì có lỗi với ai cả, chỉ duy nhất lần đó là cảm thấy có lỗi với thằng bé này, trước kia còn cảm thấy thằng bé không tốt, tính tình thì tệ hại, mà giờ ngẫm lại có thể ra tay trợ giúp kẻ yếu, thằng bé này cũng thật không tồi.”
Đám trẻ xung quanh chị toàn đứa xuất sắc, chị cũng chẳng để tâm tới đứa trẻ được chiều quá sinh hư như Ngô Tiểu Quân, những đứa trẻ như vậy trong mắt người lớn, còn chẳng phải loại không có tiền đồ sao.
Kim Tú Châu nghe xong nhíu mày, nếu là chuyện khác thì còn có cách, nhưng bị thương gân mạch, e là cô cũng chẳng trị được, huống chi đã qua lâu như vậy.
Cô nói: “Thật đáng tiếc.”
“Còn không phải sao.”
Uông Linh lại thở dài, “Chị thật hối hận, nếu hôm đó chị không nhờ thằng bé đi, hoặc là bảo thằng bé đi cùng ai đó, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện như vậy. Đương yên đương lành, lại biến thành bộ dáng này.”
“Hai vợ chồng Tiền Ngọc Phượng đều là người tốt, cũng không trách cứ gì chị, còn nói nếu không có Ngô Tiểu Quân, cô gái kia sẽ thảm rồi, nói không thể tham gia quân ngũ nữa thì thôi. Nhưng trong lòng chị vẫn không buông bỏ được, nên mới hứa giữ Ngô Tiểu Quân lại làm trong nhà máy, sang năm sẽ thăng cho cậu ấy vị trí nhân viên chính thức.”
Kim Tú Châu gật đầu, “Chị làm rất đúng, tuy rằng hai vợ chồng họ không trách chị, nhưng vẫn cần phải cho thằng bé một tia hy vọng, bằng không trong lòng họ cũng không dễ chịu.”
Uông Linh ừ một tiếng, “Từ sau khi xảy ra chuyện đó, thằng bé càng ngày càng trầm mặc, trước kia còn rất sôi nổi hoạt bát, nói chuyện với ai cũng nhắc tới chuyện sau này mình sẽ nhập ngũ.”
Cho nên Uông Linh mới thấy bất an trong lòng, cảm giác rất có lỗi với thằng bé. “Có điều tay phải thằng bé không tiện, bằng cấp cũng không cao, làm việc cũng không tính là xuất sắc. Nếu sang năm chuyển lên vị trí nhân viên chính thức chỉ sợ lại bị người ta nói ra nói vào, đến lúc đó cũng không biết thằng bé có thể chịu nổi không?”
“Nhà máy làm việc càng ngày
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền