ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá

Chương 86. Chương 86

Ở đây chơi hai ngày, cả hai ngày Hạ Nham đều dẫn em gái tới giúp hai anh em Dương Anh Hùng. Kim Tú Châu còn đi một chuyến tới nhà kho nhỏ hiện giờ hai anh em ở tạm, rất nhỏ rất xập xệ, nhưng hàng hóa bên trong đều được sắp xếp rất gọn hàng, còn được bọc kín trong mấy lớp túi, sợ gặp phải ngày mưa bị dột.

Tuy rằng hai anh em bán quần áo, nhưng quần áo trên người cả hai lại chỉ có hai bộ. Bộ quần áo được treo trong phòng kia tuy sạch sẽ nhưng đã sờn cả, trong phòng còn có một cái bàn thiếu chân, trên bàn có sách và vở bài tập, có thể thấy rằng tuy rất bận, nhưng hai anh em đều không bỏ bê việc học.

Kim Tú Châu dọn dẹp lại căn phòng một lượt, còn mua thêm cho hai anh em một số đồ dùng sinh hoạt, chập tối khi bọn trẻ về, Kim Tú Châu đang xào nấu trong bếp, cô dùng cái chậu sắt thay nồi để nấu cơm.

Cơm còn chưa chín, bọn trẻ vừa về tới nhà đã cười cười nói nói, sau đó ra thùng nước ngoài cửa rửa tay rửa mặt.

Buổi tối mọi người cùng nhau ăn cơm, không có ghế, nên phải đứng quanh cửa ăn, nhưng ai cũng thấy vui vẻ. Người ở phòng trọ bên cạnh đã về, còn ra chào hỏi Dương Anh Hùng mấy câu.

Dương Anh Hùng nói trọ ở chỗ này đều là người từ tỉnh ngoài tới đây kiếm sống, vì tiết kiệm tiền mới thuê trọ ở đây.

Kim Tú Châu nhìn một vòng chung quanh, sau đó nói với Dương Anh Hùng, “Sau này có cơ hội hãy mua cho mình một căn nhà, tiền có thể từ từ kiếm được, nhưng cũng phải biết đối tốt với chính mình một chút.”

Dương Anh Hùng nghe thì ngẩn người, nhưng sau đó vẫn gật đầu.

Trước nay cậu chưa bao giờ nghĩ tới chuyện mua cho mình một căn nhà, cậu mới chỉ nghĩ tới chuyện mình có thể tốt nghiệp đại học, sau đó kiếm tiền để em trai có thể vào đại học là đủ rồi, chuyện sau này, cậu chưa từng nghĩ xa xôi như vậy.

Nhưng cô Kim lại nói với cậu rằng phải biết đối tốt với chính mình một chút, nên mua một căn nhà… Cậu nhìn căn phòng trọ xập xệ mình đang ở, đột nhiên cảm thấy nếu có một căn nhà thì quả thật rất tốt.

Dù sao cũng không thể để em trai đi theo mình không có chỗ ở cố định.

Cơm nước xong xuôi, cả nhà Hạ Nham ra về, trước khi đi Hạ Nham còn ôm lấy Dương Anh Hùng, “Sáng mai mình về rồi, mẹ mình muốn tranh thủ dẫn mình về quê một chuyến, để mình đi tảo mộ cha, đến khai giảng sẽ tới tìm cậu.”

Dương Anh Hùng cười ôm lại Hạ Nham, sau đó nện mấy cái vào ngực thằng bạn, “Vừa hay lúc ấy Ngụy Ninh Thanh cũng tới, ba chúng ta tụ họp một lần.”

Hạ Nham cũng cười, “Được.”

Lần này tạm biệt không giống trước kia, mấy năm tiếp theo ba người họ đều ở chung thành phố, muốn gặp đối phương lúc nào cũng được, nên cũng không thấy luyến tiếc bao nhiêu.

Nói được mấy câu là cả hai vẫy vẫy tay tạm biệt.

Buổi tối Dương Anh Hùng sờ thấy một trăm đồng và một ít phiếu cơm dưới gối đầu, tức thì không kịp phản ứng, Dương Siêu Anh cũng sửng sốt một chút, “Sao dưới gối của chúng ta lại có tiền?”

Dương Anh Hùng bóp chặt tờ tiền im lặng một hồi lâu sau mới nói: “Chắc là cô Kim cho chúng ta.”

Dương Siêu Anh cắn cắn môi, sau đó cảm động nói: “Cô ấy thật tốt, còn tốt hơn cả ba.”

Hai anh em sang đây, ba chẳng cho lấy một xu một hào, còn dặn hai anh em phải viết nhiều thư về nhà.

Viết

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip