Tới gần kỳ thi cuối kỳ, số lần Phó Yến Yến về nhà ít dần, phần lớn thời gian cô đều ở thư viện trường đọc sách, làm bài.
Thỉnh thoảng Kim Tú Châu rảnh rỗi sẽ qua thăm con gái, mang theo mấy món ăn tự làm, thói quen này được tạo thành là nhờ Lục Lục.
Đồ ăn bán ở nhà ăn của trường Lục Lục không thể ăn nổi, đầu bếp của nhà ăn là họ hàng của hiệu trưởng, khẩu vị thiên về ngọt, bất kể là xào nấu món gì cũng đều cho đường, Lục Lục không ăn được. Cô nhóc này từ nhỏ đã kén ăn, không thể nuốt trôi cơm nên mới tìm Kim Tú Châu khóc lóc tỏ vẻ đáng thương, Kim Tú Châu không còn cách nào, mỗi tuần đều mang đồ ăn tới trường hai lần cho cô bé, còn làm một ít tương ớt cho cô bé chấm.
Mà chuyện này hai mẹ con cũng không dám kể với Giang Minh Xuyên, bằng không chắc chắn Giang Minh Xuyên sẽ mắng con gái là con nhà lính, tính nhà quan, mới có thế này mà đã chịu không nổi, trước kia tới rễ cây người ta còn chẳng có mà ăn.
Thế cho nên ở trong lòng ba anh em, mẹ lúc nào cũng dịu dàng, yêu thương mấy anh em nhất, có chuyện gì cũng chỉ thích nói với mẹ.
Dạo gần đây khi chuẩn bị đồ ăn Kim Tú Châu đều làm hai phần, đưa cho con gái út xong lại tới chỗ con gái lớn, hai mẹ con còn tới nhà ăn của trường Yến Yến cùng ăn bữa cơm. Kim Tú Châu thích ăn bánh kem trong nhà ăn trường Phó Yến Yến, loại điểm tâm kiểu Tây chỉ có ở trường học của con gái, mỗi lần Kim Tú Châu tới đều phải mua một phần.
Phó Yến Yến ngồi đối diện ăn đồ ăn mẹ mang tới.
Kim Tú Châu nói với con gái: “Chắc là ngày mai cô Phương của con về đấy, mẹ nghe đồn Phồn Phồn cũng đang hẹn hò rồi, có đúng không?”
Phó Yến Yến kinh ngạc, ngẩng đầu hỏi: “Chuyện này mà mẹ cũng biết?”
Kim Tú Châu tức giận nói: “Mấy đứa các con đấy, sau khi lớn lên chuyện gì cũng giấu mọi người trong nhà.”
Phó Yến Yến vô tội, “Không trách con được, là Phồn Phồn không cho con nói mà, như mẹ nói thì chắc chắn là cô Phương cũng biết, sau đó những người khác cũng biết cả.”
Kim Tú Châu chớp chớp mắt giả ngu, “Ai biết đâu.”
Phó Yến Yến hứ một tiếng, không hề tin lời mẹ nói.
Kim Tú Châu nói lảng sang chuyện khác, “Phồn Phồn cũng giấu mọi người, nhưng thằng bé viết thư cho người ta, dì Trương thu dọn phòng thì phát hiện ra.”
“……” Thế này thì giấu giếm dữ chưa?
Kim Tú Châu tò mò hỏi: “Con mau nói cho mẹ, là con cái nhà ai?”
Phó Yến Yến nghĩ đã lộ tẩy cả rồi nên khai sạch với Kim Tú Châu, “Mẹ không quen đâu, là một chị khóa trên ở trường Phồn Phồn, khi thằng bé mới vào đại học khi, cô ấy tốt bụng giúp đỡ Phồn Phồn rất nhiều.”
Xong cô còn hạ giọng bổ sung, “Lúc đó cô ấy còn đang hẹn hò với người khác, Phồn Phồn vẫn luôn chờ đến khi đối phương chia tay mới theo đuổi người ta.”
Đến nỗi cậu chàng cưa đổ đối phương hồi nào, cô cũng không biết, Dương Siêu Anh còn kể hơn nửa đêm Phồn Phồn còn tới đưa dù, đưa đồ ăn cho con gái nhà người ta, bao nhiêu người còn cho rằng Phồn Phồn mới là bạn trai của cô ấy. Nhưng có hiểu lầm cậu chàng cũng không giải thích, còn khen trước mặt cô gái kia rằng bạn trai của cô ấy rất tốt.
Dương Siêu Anh cảm thấy Phồn Phồn quả là đồ vô dụng, mà ngược lại Phó Yến Yến lại cảm thấy cậu chàng này quả thực là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền