Chương 385 -
Bên ngoài cửa phòng sinh, thái độ của những người nhà này khác hẳn với những gì mà họ từng thấy. Chưa từng thấy nhà nào giống thế này, cả nhà đều vô cùng yêu thích đối với bé gái vừa mới ra đời. Cô bé này thật là có phúc, sinh ra trong một gia đình như vậy.
Cố Đình Chu và Đại Bảo chờ đợi thêm mười mấy phút nữa, Lý Thanh Vận và em bé mới được y tá đẩy ra khỏi phòng sinh, bố trí ổn thỏa phòng bệnh.
Cố Đình Chu thấy vợ mình nhếch nhác, nhất thời trong lòng cũng thấy xúc động, niềm hạnh phúc khi có được đứa con gái mà mình luôn mong chờ cũng không còn nhiều nữa. Anh lặng im cầm tay vợ mình, đặt trên miệng hôn lên. Nhân lúc nhàn rỗi, Lý Thanh Vận lặng lẽ cúi người hôn lên trán vợ một nụ hôn.
"Em chịu khổ rồi vợ à. Sau này chúng ta không sinh thêm nữa."
Lý Thanh Vận nặng nề gật đầu. Thật ra sinh con là một quá trình đau đớn nhưng lại vui sướng, trải qua một lần là đủ rồi. Nghĩ đến cơn đau đớn giày vò cô suốt hơn một tiếng đồng hồ, cô thật sự không có dũng cảm mà sinh thêm lần nữa. Đây là cô còn sinh nhanh, có những sản phụ thời gian chờ sinh rất dài, mười mấy tiếng đồng hồ, cũng không biết làm sao mà có thể chịu nổi. Chỉ có thể cảm thán một câu: Làm mẹ nên kiên cường. Em bé ở trong lòng cô đã thiếp đi rồi.
Đại Bảo nhìn mẹ hốc hác thấy rõ, vành mắt đỏ ửng, đôi mắt tròn xoe rưng rưng nước mắt, cậu bé nghẹn ngào nói nhỏ:
"Mẹ ơi, mẹ có đau không, có khó chịu không?"
Vừa nói, nước mắt vừa rơi xuống. Lý Thanh Vận giơ tay nhẹ nhàng giúp cậu bé lau nước mắt.
"Mẹ khỏe lắm, Đại Bảo đừng khóc, nhìn em gái này."
Lúc này Đại Bảo mới lau khô nước mắt nhìn em bé ở bên cạnh Lý Thanh Vận. Hai cha con đứng ở bên cạnh quan sát tỉ mỉ một hồi, hai người có chút ngây ngốc, cô con gái đáng iu của cha và em gái xinh đẹp của anh trai đâu rồi? Sao lại là đứa nhóc xấu xí thế này? Làn da nhăn nhúm đỏ bừng, đôi mắt sưng húp, nhìn thật là xấu xí. Đại Bảo một lời khó nói hết:
"Mẹ, em gái thật sự là do mẹ sinh đấy chứ? Dì bác sĩ không bế nhầm chứ?"
Cố Đình Chu lại lí trí hơn nhiều, vỗ đầu con trai mình:
"Đừng có nói lung tung."
Lý Thanh Vận nhịn cười.
"Em bé vừa mới sinh ra đều thế này, qua mấy hôm nữa sẽ càng ngày càng đẹp lên."
"Vậy sao? Thế thì anh yên tâm rồi."
Cố Đình Chu vỗ vỗ con tim yếu đuối của mình, anh thật sự đã bị dọa rồi đó. Khi sinh hai đứa con đầu anh đều không có mặt nên cũng không biết thì ra em bé mới sinh ra đều xấu như vậy.
"Mọi người có điều kiện thì chuẩn bị một bát cháo thanh đạm cho sản phụ nhé, hiện giờ có lẽ cô ấy đang đói."
Y tá lên tiếng nhắc nhở.
"Đúng đúng, mẹ quên mất chuyện này, giờ mẹ về nhà nấu cháo, thằng hai, con trông vợ và em bé nhé."
"Cháu không về đâu, cháu muốn ở lại với mẹ và em gái."
Đại Bảo không muốn gì.
"Thế thì mẹ đưa Nhị Bảo về trước đi, thằng bé cũng buồn ngủ rồi, mẹ đưa thằng bé về cho nó ngủ đi, chờ con sắp xếp bên này xong, sẽ quay về lấy cháo, mẹ đừng có chạy tới chạy lui nữa, trời cũng tối rồi."
Cố Đình Chu quyết định để Đại Bảo ở lại. Mẹ Cố vui mừng rời đi. Không biết vì sao, rõ ràng là sinh ra một bé gái thế nhưng mẹ Cố lại thấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền