Chương 387 -
Đại Bảo ngủ ở giường lạ nên không ngon giấc, mơ mơ màng màng cảm thấy có người đi vào. Ban đầu, cậu bé tưởng cha đã về nên không lên tiếng.
Một phút trôi qua, vẫn không thấy ai bật đèn, cậu bé cảm thấy không đúng, mở mắt nhìn.
Một bóng lưng cúi xuống, ôm thứ gì đó định đi ra ngoài.
Đây rõ ràng không phải là cha, khiến cậu bé sợ hãi tỉnh giấc, vội vàng gào lên, nhảy xuống giường đuổi theo.
Trần Quế Chi thấy mình bại lộ thì mọi thứ đã đổ sông đổ bể.
"Thằng nhóc chết tiệt, sớm không tỉnh, muộn không tỉnh, lại tỉnh đúng lúc này!"
Đại Bảo vốn cho rằng cô ta trộm đồ của nhà mình, không ngờ cô ta lại trộm em gái cậu.
Chàng trai bé nhỏ nổi giận, không biết lấy đâu ra dũng khí. Trong chớp mắt, khi Trần Quế Chi vừa động, cậu bé xông lên ôm chặt chân cô ta, khiến cô ta ngây người mấy giây, không kịp ném đứa bé đi.
Trong phút chốc Đại Bảo xen vào, một chiến sĩ lặng lẽ bao vây từ phía sau, mạnh mẽ khống chế Trần Quế Chi, cứu đứa bé trong lòng cô ta.
Trần Quế Chi tông cửa xông ra ngoài, chuông cảnh báo vang lên trong hành lang, cô ta biết hôm nay khó thoát.
"Chó cùng dứt dậu!"
Dù sao cũng không thoát được, chi bằng kéo theo người chết thay.
Cô ta lấy đứa bé dưới lớp áo bông ra, làm tư thế định ném xuống tầng.
Phòng bệnh ở tầng hai, cô ta đang đứng ở hành lang, sân thượng ở trong tầm tay, chỉ cần hơi động là đứa bé có thể rơi xuống.
Lý Thanh Vận nghe tiếng động bò xuống giường, thấy cảnh này thì chân tay bủn rủn, đó là con gái cô.
Nhân viên y tế và bảo vệ xông tới cũng hết hồn.
Đây là thù hằn gì mà bất chấp từ bỏ tương lai, trộm con người ta không được thì giết chết?
Một màn hỗn loạn, Trần Quế Chi kháng cự, còn muốn nhân cơ hội nhảy lầu nhưng bị chặn lại.
Nhân viên bảo vệ dẫn cô ta đi trông chừng, chờ sáng mai thẩm vấn.
Mấy chiến sĩ canh giữ ở cửa phòng bệnh, lo lắng có thêm chuyện gì xảy ra.
Chiến sĩ cứu được em bé, đặt em bé cạnh Lý Thanh Vận.
Cô vội ôm chặt bọc tã lót, nhìn đứa trẻ ngủ say sưa, bật khóc rống lên.
Lý Thanh Vận chống vào mép giường ngồi xuống, cả người chẳng còn chút sức lực nào, tình cảnh nguy hiểm vừa rồi đã khiến cô kiệt quệ.
Đại Bảo chưa từng thấy mẹ khóc như vậy, luống cuống đứng bên cạnh, muốn an ủi nhưng không biết làm sao.
Chiến sĩ kia vỗ vai cậu bé, ngồi xổm xuống hỏi:
"Cháu mấy tuổi rồi? Hôm nay cháu đã làm tốt lắm."
"Chú ơi, cháu sáu tuổi, cảm ơn mọi người đã cứu em gái cháu."
Đại Bảo chào theo kiểu quân đội với mấy chiến sĩ, ánh mắt kiên nghị.
Mấy người chiến sĩ cũng đáp bằng kiểu chào quân đội tiêu chuẩn.
Ai có thể ngờ, chuyện này đã gieo vào lòng Đại Bảo một hạt giống niềm tin nho nhỏ, chậm rãi mọc rễ nảy mầm, tương lai trở thành cây đại thụ che trời, thay đổi hoàn toàn số phận cuộc đời cậu.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền