**Chương 389 -**
Ngày hôm sau, khi kiểm tra xác định không còn vấn đề gì, Lý Thanh Vận và Cố Đình Chu ôm con ra viện về nhà vì không muốn ở lại bệnh viện sau sự việc nguy hiểm vừa xảy ra.
Mẹ Cố biết chuyện này, sợ tới nỗi suýt ngất xỉu, tự trách:
"Cũng tại mẹ, tại mẹ hết, không nên để thằng hai về nhà lấy đồ, mẹ chạy thêm một chuyến đến đó, thì đã không có chuyện như thế rồi."
Lý Thanh Vận sợ mẹ chồng mình sẽ áy náy, vội vàng an ủi:
"Mẹ, không thể trách mẹ được, mẹ còn phải trông Nhị Bảo mà, một mình Nhị Bảo ở nhà, xảy ra chuyện gì, chúng con cũng không yên tâm."
Khuyên can một hồi mẹ Cố mới thấy dễ chịu hơn một chút, sau khi khôi phục tinh thần, bà đứng ở trong sân không ngừng mắng nhiếc Trần Quế Chi.
Cùng ngày hôm đó mẹ Giang và Bạch Ngọc cũng biết chuyện, dù sao thì tin tức đã lan truyền khắp nơi, ai ai cũng bàn luận xôn xao. Buổi tối cả nhà họ, trừ Đại thủ trưởng, đều tới thăm hai mẹ con.
Phản ứng của hai đứa bé nhà họ Giang khi nhìn thấy em bé giống hệt với Đại Bảo. Thao Thao còn nói thẳng: "Dì Vận, thật sự là dì sinh ra em gái sao ạ? Dì xinh đẹp như thế, sao em gái xấu dữ vậy?" khiến mọi người bật cười.
Mẹ Giang vỗ cháu trai, nhắc nhở:
"Lời trẻ con, Thao Thao, em gái còn dễ nhìn hơn cháu lúc mới sinh nhiều đấy, thêm mấy tháng nữa cháu lại nhìn mà xem, con bé sẽ trắng trẻo mềm mại lên thôi."
Vãn Vãn và Thao Thao nghi ngờ nhìn con khỉ con đang ở trong lòng bà nội. Mọi người khen ngợi Đại Bảo dũng cảm cứu em.
Giang Phàm nói:
"Cháu giống cha cháu! Hổ phụ vô khuyển tử."
Bạch Ngọc đùa:
"Đại Bảo thật là một người anh hùng, giống lão Cố, đúng là đàn ông đích thực. Nếu Vãn Vãn nhà em không lớn hơn thằng bé hai tuổi, em cũng muốn định ra hôn ước cho hai đứa trẻ."
Cố Đình Chu và Lý Thanh Vận chỉ mỉm cười. Bạch Ngọc cũng chỉ đang đùa.
Giang Phàm thấy họ không có ý này, đổi chủ đề:
"Nói đi nói lại, con gái nhà các anh đã có tên chưa?"
Mẹ Giang cũng ôm cô bé, vui vẻ hỏi:
"Tên gì thế?"
Lý Thanh Vận nói ra cái tên đã sớm đặt:
"Cố Yến Vi."
"Yến ninh an nhạc, thanh vi đạm viễn, tên hay quá!"
Mẹ Cố khen ngợi.
Lý Thanh Vận và Cố Đình Chu thầm nghĩ người có học thật khác biệt, họ chỉ muốn tên của ba anh em chỉnh tề: Cố Yến Lễ, Cố Yến Thời, Cố Yến Vi.
"Tiểu Vi Vi đáng yêu quá, lớn lên chắc chắn xinh đẹp như mẹ cháu."
Bạch Ngọc lấy một cái khóa bạc đặt vào tã lót của cô bé.
"Bạch Ngọc à, quà này quá giá trị, bọn chị không thể nhận."
Lý Thanh Vận từ chối.
Bạch Ngọc nói:
"Em hiếm khi tặng đồ, không được từ chối."
Mẹ Giang nói:
"Nhận lấy đi, đứa trẻ này vừa đi một vòng quỷ môn quan, người xưa nói, người lớn tặng đồ cho trẻ sơ sinh, đeo vào sẽ có phúc, coi như chúng ta an ủi Vi Vi, chúc con bé khỏe mạnh vui vẻ."
Lý Thanh Vận không thể từ chối, chỉ có thể nhận lấy.
Sau khi Lý Thanh Vận biết đầu đuôi câu chuyện về Trần Quế Chi, cô chán ghét đến buồn nôn. Cô nhớ lúc ban đầu gặp Trần Quế Chi trên tàu hỏa, người đàn ông phía đối diện nói lời suồng sã, cô còn nói giúp, hơn nữa còn cho Đông Đông mấy bữa sữa bột. Giúp đi giúp lại giúp thành thù. Đây có thể chính là một cân gạo nuôi người tốt, một hạt gạo nuôi kẻ thù! Loại người này, giúp một lần, thì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền