Chương 404 -
Hai cha con ngồi đối diện nhau một lúc lâu vẫn chưa nói gì. Mấy người Lý Thanh Vận rất hiểu, có thể là Nhị Ngưu cần thời gian để tiếp nhận chuyện này. Vì muốn tạo cơ hội riêng tư cho hai cha con, bọn họ lặng lẽ ngồi một hồi rồi chào tạm biệt đi về nhà. Ngay cả hai nhân viên thường phục đi theo Hứa Cảnh Hồng cũng đi theo ra ngoài, cho hai cha con có không gian riêng tư giao lưu với nhau.
Ánh mắt của Hứa Cảnh Hồng chưa từng dời mắt, từ đầu tới cuối vẫn luôn nhìn chăm chú Nhị Ngưu. Thấy cậu ta không nói năng gì, biết là chuyện này phải cần chút thời gian mới có thể chấp nhận được.
Nhị Ngưu khàn họng hỏi một câu:
"Tại sao lại bỏ rơi tôi?"
Hứa Cảnh Hồng vội vàng giải thích. Ông ấy kể lại câu chuyện đã kể cho mấy người Cố Đình Chu lúc ở trên tàu, một lần nữa nói lại với Nhị Ngưu. Sau khi Hứa Cảnh Hồng kể xong thì căng thẳng chờ đợi phán xét của Nhị Ngưu.
Nhị Ngưu lại im lặng. Không biết mình nên oán hận hay là nên lựa chọn tha thứ. Tuổi của cậu ta còn nhỏ, không hiểu được cái gì gọi là đại nghĩa vì nước, chỉ biết là mấy năm này thật sự là cậu ta quá cực khổ, đó là hiện thực. Rõ ràng tất cả là điều cậu ta không cần phải chịu. Cho nên cậu ta không thể điềm nhiên làm như không có việc gì mà nói: Không sao đâu. Nhưng bản chất của cậu ta rất lương thiện, biết được người đàn ông trung niên này vất vả tìm kiếm cậu ta mười mấy năm, trong lòng không phải không cảm động. Chỉ là cậu ta không giỏi biểu đạt cảm xúc của mình.
Chỉ thấy Nhị Ngưu đứng dậy mở một cái tủ, từ bên trong lấy ra một cái cẩm nang cũ đưa cho Hứa Cảnh Hồng. Hứa Cảnh Hồng nhận lấy, mở cẩm nang cũ ra. Một giây sau, mắt ông ấy ướt át, sự nhẫn nhịn suốt dọc đường, giây phút này liền bộc phát. Hứa Cảnh Hồng siết chặt cẩm nang, khóc đến nghẹn ngào.
"Ông ấy nói với tôi, là tôi được ông ấy nhặt về nuôi, quần áo này là được bọc trên người tôi lúc đó."
Nhị Ngưu nỉ non nói.
Hứa Cảnh Hồng khóc đủ rồi, ông ấy điều chỉnh lại cảm xúc, giọng nói mang theo giọng mũi nói:
"Không sai, khi tôi giao cậu cho ông ấy, trên người cậu đang bọc bộ quần áo này, bộ quần áo này là di vật của mẹ cậu, cậu chính là đứa con mà tôi đã tìm kiếm suốt mười năm! Con à, là cha có lỗi với con, con muốn đánh muốn mắng, cha đều nhận."
Nhị Ngưu từ từ chấp nhận chuyện người cha bỗng nhiên xuất hiện này. Cậu ta không còn là trẻ con nữa, trải qua nhiều chuyện như vậy, so với những người cùng trang lứa thì cậu ta càng biết cách quản lý cảm xúc của mình. Nhị Ngưu không ngu, cậu ta biết làm sao mới thật sự tốt cho mình. Cho nên cậu ta không chọn cách làm mình làm mẫy, cuồng loạn lên, mà là yên lặng hỏi:
"Có từng đặt tên cho tôi chưa?"
Câu hỏi này kéo suy nghĩ của Hứa Cảnh Hồng về hơn mười năm trước, khi con vừa mới chào đời. Cả nhà đều quay quanh cậu ta, tâm trạng rất kích động. Tên của con trai là vợ ông ấy đặt.
"Khi con còn chưa được sinh ra, mẹ của con đã chọn ra rất nhiều tên cho cha lựa, cuối cùng đặt là Hứa Tri Viễn."
"Hứa... Tri... Viễn."
Nhị Ngưu đọc từng chữ tên mình, tưởng tượng tâm trạng năm đó khi mẹ cậu ta đặt tên cho cậu ta.
Không còn bao lâu nữa là qua năm mới, Hứa Cảnh Hồng giả bộ đáng thương mong cậu ta cưu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền